n răng gõ cửa.
Cánh cửa mở ra ngay tức thì. Thầy Lockhart tươi cười cúi nhìn nó:
- A! Đây rồi, thằng láu cá! Vào đi, Harry. Vào đi.
Trong phòng thắp rất nhiều nến, chiếu sáng choang vô số ảnh đóng khung của thầy Lockhart treo kín những bức tường. Một số ảnh thậm chí đã được thầy ký tên vào. Một đống lớn những tấm ảnh khác đang nằm trên bàn.
Thầy Lockhart bảo Harry:
- Trò ghi địa chỉ lên phong bì cho ta.
Thầy nói với giọng như thể cho Harry làm chuyện đó là ban cả một ân huệ cho nó.
- Thư đầu tiên gởi cho Gladys Gudgeon, phước lành cho bà ấy – một người hết sức ngưỡng mộ ta.
Thời gian chầm chậm bò qua. Harry để mặc cho lời thầy Lockhart trôi tuột từ tai này qua tai kia của nó, chỉ thỉnh thoảng đáp cầm chừng “Dạ”, và “Vâng” và “Được”. đôi khi nó cũng để lọt lỗ tai vài câu như: “Tiếng tăm là một người bạn phù phiếm thay đổi xoèn xoẹt, Harry à”. Hay: “Người nổi tiếng thì cũng phù phiếm như tiếng tăm thôi, hãy nhớ điều đó.”
Mấy cây đèn cầy càng lúc càng lụn dần, làm cho ánh nến nhảy múa lung linh trên những bức chân dung cửa động của thầy Lockhart đang nhìn Harry. Nó vẫn phải di chuyển bàn tay nhức buốt của mình trên cái phong bì, có lẽ thứ một ngàn, để ghi địa chỉ của một cô Veronica Smethley nào đấy. Nó khốn khổ nghĩ thầm:
- Chắc là gần tới giờ về nghỉ rồi chứ. Oâi, lẹ lên, tới giờ nghỉ mau lên…
Bỗng nhiên nó nghe một cái gì đó. Một cái gì đó khác biệt hẳn tiếng xì xèo của những cây đèn cầy cháy lụi và tiếng bô lô ba la của thầy Lockhart về những người ái mộ ông ta.
Đó là một giọng nói, một giọng nói lạnh thấu đến xương tủy, một giọng nham hiểm lạnh băng hớp hồn người:
- Lại đây… lại gần tao… cho tao xé xác mày… cho tao băm vằm mày… cho tao giết mày.
Harry nhảy lùi lại khiến cho một giọt mực tím xuất hiện trên con đường trong địa chỉ của Veronica Smethley. Nó nói to:
- Cái gì vậy?
Thầy Lockhart nói:
- Ta biết! Sáu tháng liền đứng đầu danh mục sách bán chạy nhất! Đúng là phá vỡ mọi kỷ lục!
Harry hoảng hốt nói:
- Không phải! Cái giọng nói kia!
Thầy Lockhart nhìn nó ngờ vực:
- Sao? Cái giọng nói nào?
- Cái giọng… cái giọng đã nói là… thầy không nghe sao?
Thầy Lockhart nhìn Harry với vẻ kinh ngạc hết sức:
- Harry, trò đang nói về cái gì vậy? Có lẽ trò bị chóng mặt một chút chăng? Aùi chà, ngó đồng hồ coi! Chúng ta làm việc ở đây gần bốn giờ rồi! Ta không thể nào tin được. Thời gian thật như ngựa phi,đúng không?
Harry không trả lời. Nó đang dỏng tai để nghe lại cái giọng nói đó. Nhưng không còn âm thanh nào khác hơn tiếng thầy Lockhart bảo cho nó biết là không phải lần nào bị cấm túc cũng được sướng như lần này đâu. Harry chào thầy ra về, cảm thấy đầu óc của mình đã mụ mẫm hết.
Lúc ấy đã khuya đến nỗi phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor hầu như trống vắng. Harry đi thẳng lên phòng ngủ. Ron vẫn chưa về. Harry mặc đồ ngủ, leo lên giường, nằm đợi bạn. Nửa giờ sau, Ron xuất hiện, vừa bước vô căn phòng tối om vừa xoa bóp bàn tay mình, mang theo mùi xi đáng bóng ngột ngạt. Nó lăn ra giường rên rỉ:
- Bắp tay của mình bị vọp bẻ hết rồi. Lão Filch ấy bắt mình đáng bóng một cái cúp Quidditch đến những mười bốn lần lão mới tạm hài lòng. Rồi một trận ói ra sên văng trúng tùm lum cái m
Trang:
[<] 1,
59,
60,[61],
62,
63,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):