Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Phòng Chứa Bí Mật
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i đó tôi đã cấp cho dân chúng trong thị trấn các thứ bùa hộ mạng đủ loại, giải quyết vấn đề đó ngay lập tức…

Mấy bức chân dung của thầy Lockhart trên tường đồng loạt gật gù tán đồng khi thầy nói. Một trong những chân dung ấy quên béng mất việc phải lột tấm lưới bao tóc trên đầu mình xuống.

Cuối cùng cụ Dumbledore đứng thẳng lên. cụ nói nhỏ nhẹ:

- Nó chưa chết đâu, thầy Filch à.

Thầy Lockhart khựng lại giữa chừng cuộc tổng kết những vụ ám sát mà mình đã ngăn chặn được.

Thầy Filch nuốt nước mắt, hé nhìn Bà Noris qua kẽ ngón tay:

- Chưa chết? Nhưng tại sao nó… nó cứng đơ lạnh ngắt như vầy?

Cụ Dumbledore nói:

- Nó bị hóa đá…

Thầy Lockhart la lên:

- Đó! Tôi đã nghĩ thế mà!

Cụ Dumbledore nói tiếp:

- … nhưng tại sao lại hóa đá thì ta không thể nói được…

Thầy Filch quay bộ mặt tèm lem nước mắt về phía Harry mà gào:

- Hỏi thằng ấy đấy!

Cụ Dumbledore bèn nói, như đinh đóng cột:

- Không một học sinh năm thứ hai nào có thể làm nổi điều đó. Phải cần đến Ma thuật Hắc ám cao cấp nhất…

Thầy Filch vẫn mặt sưng mày sỉa:

- Chính nó làm! Chính thằng đó gây ra mọi chuyện. Mọi người đã thấy nó viết gì trên tường mà! Chính nó đã phát hiện trong văn phòng tôi… Nó biết tôi là… Tôi là…

Mặt thầy Filch trông thật là khủng khiếp khi ông cố nói ra câu cuối cùng:

- … Nó biết tôi là một Squib!

Harry khổ sở nhận thấy mọi người, kể cả những chân dung của thầy Lockhart, đều đang nhìn mình. Nó nói to:

- Con không hề đụng tới Bà Noris! Và con cũng chẳng hề biết Squib là cái gì?

Thầy Filch gầm gừ:

- Láo! Mày đã nhìn thấy thư Kwikspell của tao!

Từ trong bóng tối, thầy Snape lên tiếng:

- Thưa ông hiệu trưởng, nếu ông cho phép, tôi xin nói…

Mối linh cảm điềm gở của Harry gia tăng; nó chắc chắn là không có điều gì thầy Snape nói ra mà đem lại điều lành cho nó cả.

Thầy Snape nhếch mép cười làm cong cái miệng, như thể ông rất nghi ngờ chuyện này:

- Trò Potter và các bạn của trò chẳng qua là có mặt không đúng lúc không đúng nơi mà thôi. Nhưng chúng ta có những yếu tố đáng ngờ ở đây. Tại sao các trò lại có mặt đúng ở hành lang trên lầu? Tại sao các trò không dự tiệc Halloween?

Harry, Ron và Hermione đồng loạt hè nhau giải thích về bữa tiệc Tử nhật.

- … Có hàng trăm con ma ở đó. Họ sẽ làm chứng cho tụi con là tụi con đã ở đó.

- Nhưng mà tại sao sau đó các trò không về Sảnh đường dự tiệc? Đi lên hành lang trên lầu để làm gì?

Thầy Snape vặn lại bọn trẻ, đôi mắt đen của thầy long lanh ánh nến.

Ron và Hermione đưa mắt nhìn Harry.

- Bởi vì… Bởi vì…

Harry ấp úng. Tim nó đập dồn dập, có điều gì đó mách bảo rằng sẽ không ai thèm tin là nó đuổi theo tiếng nói của một kẻ vô hình nào đó – tiếng nói mà chỉ có nó nghe được thôi. Nó bèn nói:

- Bởi vì tụi con mệt quá nên muốn đi ngủ.

- Mà không cần ăn uống gì sao?

Giọng thầy Snape nghe đầy mỉa mai, một nụ cười đắc thắng lập lòe trên gương mặt hom hem của thầy.

- Ta không tin là tiệc tùng của mấy con mà có những món hợp khẩu vị người sống đâu.

Bao tử Ron kêu ọt ọt vì cồn cào, nhưng nó vẫn nói to:

- Chúng con đâu

Trang: [<] 1,71,72,[73],74,75,144 [>]
Đến trang (tối đa 144):

Polly po-cket