có đói.
Nụ cười châm biếm của thầy Snape càng toét ra thêm. Thầy nói:
- Thưa ông hiệu trưởng, tôi cho rằng Harry đã không hoàn toàn thành thật. Có lẽ phải cúp bớt những đặc ân dành cho trò ấy cho đến khi trò chịu nói cho chúng ta biết toàn bộ câu chuyện. Theo ý tôi thì nên đuổi trò ra khỏi đội Quidditch của nhà Gryffindor cho đến khi trò ấy tỏ ra trung thực hơn.
giáo sư McGonagall đanh giọng;
- Anh Severus à, thực tình tôi thấy chẳng có lý do gì để cấm Harry chơi Quidditch cả. Con mèo này có phải bị cán chổi thần của thằng bé nện vô đầu mà ra nông nỗi này đâu. Chẳng có chứt chứng cứ nào cho thấy Harry đã làm điều gì sai trái.
Cụ Dumbledore nhìn Harry thăm dò. Cái nhìn chăm chú của đôi mắt xanh sáng lấp lánh làm cho Harry có cảm giác như mình đang bị chiếu X quang. Xong, cụ Dumbledore nói một cách kiên quyết:
- Một người vẫn được coi là vô tội cho đến khi nào người ta chứng minh được người ấy là có tội, anh Severus à.
Thầy Snape trông tức giận hết sức. Thầy Filch cũng vậy. Thầy rít lên, đôi mắt nảy lửa:
- Con mèo của tôi đã bị hóa đá! Tôi muốn thấy sự trừng phạt!
Cụ Dumbledore kiên nhẫn nói:
- Chúng ta có thể cứu chữa được con mèo, Argus à. Giáo sư Sprout dạo gần đây có xoay sở kiếm ra được mấy cây nhân sâm. Khi nào bọn nhân sâm ấy đủ lớn, tôi sẽ cho bào chế ra một dược phẩm có thể làm cho Bà Noris hồi phục lại.
Thầy Lockhart nhảy vô:
- Để tôi bào chế cho! Tôi đã làm chuyện đó cả trăm lần rồi ấy chứ. Ngay cả trong giấc ngủ tôi cũng có thể luyện được Thần dược Đại bổ Nhân sâm mà…
- Xin lỗi.
Giọng thầy Snape lạnh lùng:
- Tôi tưởng tôi mới là bậc Thầy độc dược ở cái trường này chứ!
Căn phòng chợt rơi vào một sự im lặng khó xử.
Cụ Dumbledore bèn bảo Harry, Ron và Hermione:
- Các con về được rồi đó.
Bọn trẻ lập tức rút lui, cố gắng không ù chạy, nhưng bước càng nhanh càng tốt. Khi tới được tầng lầu phía trên văn phòng thầy Lockhart, chúng kéo vô một phòng học trống và nhẹ nhàng đóng kín tất cả các cửa. Harry ngó thăm dò gương mặt hai bạn trong bóng tối:
- Mấy bồ nghĩ xem tôi có nên nói hết với các thầy cô về giọng nói mà tôi đã nghe được không?
Ron nói ngay không chút ngập ngừng:
- Đừng! Nghe được tiếng nói mà không ai nghe được hết chẳng phải là điềm hay ho gì, cho dù ngay cả trong thế giới phù thủy đi nữa.
Có cái gì đó trong giọng nói của Ron khiến Harry phải hỏi lại:
- Bạn cũng không tin mình chứ gì?
Ron đáp nhanh:
- Dĩ nhiên là mình tin. Nhưng bồ phải nhìn nhận là chuyện đó cũng quái dị…
Harry đồng ý:
- Tôi biết là quái dị. Nhưng toàn bộ câu chuyện đều quái dị. Hàng chữ ghi trên tường nhắm nói lên cái gì chứ? Phòng chứa bí mật đã được mở ra là có ý nghĩa gì?
Ron chậm rãi nói:
- Bồ biết không, nó gợi cho mình nhớ tới một điều gì đó. Mình nghĩ là có một câu lần, ai đó từng kể cho mình nghe một câu chuyện về một căn phòng bí mật ở trường Hogwarts… dám anh Bill lắm…
Harry sực nhớ ra:
- Còn Squib là cái quỉ gì vậy?
Ron phì cười khoái chí làm Harry ngạc nhiên hết sức:
- Ờ, cũng chẳng có gì khôi hài lắm đâu, nhưng tại vì đó lại là thầy Filch thì mới tức cười. Squib là một người sinh ra trong một gia đình phù thủy nhưng lại kh
Trang:
[<] 1,
72,
73,[74],
75,
76,
144 [>]Đến trang (tối đa 144):