foy nhìn thấy Ron. Gương mặt nhợt nhạt của nó toét ra một nụ cười nham hiểm độc địa:
-- Mày làm gì đó hả, Weasley?
Malfoy nhìn ngôi nhà hoang tàn đằng sau Ron:
-- Chắc là mày khoái sống ở đây lắm hả Weasley? Chắc là đang mơ màng có được một phòng ngủ riêng hả? Tao nghe nói cả nhà mày đều ngủ chung với nhau trong một phòng, đúng không mậy?
Harry nắm lưng áo Ron để ngăn nó nhảy xổ vô Malfoy. Nó nói nhỏ bên tai Ron:
-- Để thằng đó cho mình.
Cơ hội ngàn vàng này đâu thể nào bỏ qua được. Harry lặng lẽ bò vòng ra sau Malfoy, Crabbe và Goyle, cúi xuống xúc một bụm bùn bên đường.
Malfoy vẫn cao giọng với Ron:
-- Tụi tao vừa mới bàn luận về lão Hagrid bạn mày. Chỉ thử tưởng tượng xem lão nói gì với Ủy ban Bài trừ Sinh vật Nguy hiểm. Mày nghĩ coi lão có khóc hu hu không, khi cái con Bằng Mã đó bị cắt cổ...
-- BỊCH!
Malfoy bị chúi tới trước khi cục sình bay trúng chóc vô đầu nó, mái tóc vàng ánh của nó bỗng bê bết nhễu nhão bùn.
-- Cái gì...?
Ron phải níu chặt lấy hàng rào để cố đứng được, chứ không sẽ lăn quay ra vì cười quá xá đã. Malfoy, Crabbe và Goyle ngốc nghếch xoay quanh tại chỗ, hoảng hốt nhìn dáo dác xung quanh, Malfoy cố gắng vuốt bùn sình khỏi mái tóc.
-- Cái gì vậy? Ai làm hả?
Với cái vẻ bàng quan của một người bình luận thời tiết, Ron nói:
-- Cái nhà đó có nhiều ma ám lắm mà, đúng không?
Crabbe và Goyle có vẻ hoảng sợ, những cơ bắp nổi cuộn lên của tụi nó đâu có chơi nổi với ma. Malfoy thì điên tiết ngó trừng trừng cảnh vật vắng vẻ chung quanh. Harry rón rén đi dọc lối mòn, tới một vũng nước cống lầy nhầy màu xanh bốc mùi thúi hoắc.
BỘP! BỘP! BỘP!
Phen này thì cả Crabbe và Goyle cũng bị văng trúng. Goyle tức giận nhảy loi choi tại chỗ, cố quẹt nước cống khỏi đôi mắt ti hí lờ đờ. Malfoy thì vừa chùi mặt vừa ngó chằm chằm vào một chỗ cách Harry gần hai thước về bên trái. Nó nói:
-- Nó xuất phát từ chỗ đó!
Crabbe xông tới trước, hai cánh tay dài giơ ra, nó đi như một con quỷ nhập tràng. Harry né quanh Crabbe, lượm một cây gậy, quất vô lưng Crabbe một cái đích đáng. Harry gập đôi người lại để nén tiếng cười. Crabbe thì xoay vòng vòng để coi ai là thủ phạm. Bởi vì chỉ thấy người duy nhứt là Ron nên Crabbe bèn nhắm vô Ron để trả đũa, nhưng Harry đã khoèo chân nó làm nó té chổng kềnh. Và khi Crabbe chổng cẳng lăn quay thì cái chân bè tổ bố của nó vướng vào vạt áo choàng của Harry. Tấm áo bị trì mạnh một cái và Harry cảm thấy nó tuột khỏi mặt mình. Trong một tích tắc, Malfoy trợn trừng mắt ngó Harry. Rồi nó chỉ vào cái đầu Harry, hét:
-- AAAAÁÁÁ!
Đoạn nó quay đít lại, vắt giò lên cổ, chạy như điên xuống dốc đồi; Crabbe và Goyle bám theo sau nó.
Harry che cái áo Tàng hình lại, nhưng mà thiệt hại đã xảy ra rồi.
Ron nhào tới, ngó chăm chăm một cách vô vọng vào chỗ mà Harry vừa biến mất:
-- Harry! Bồ chỉ còn nước chạy lẹ lên thôi! Nếu Malfoy đem kể cho người nào khác biết... thì tốt nhứt là bồ nên chạy thiệt lẹ về lâu đài, mau lên...
-- Vậy gặp lại bồ sau.
Vừa nói dứt câu, không cần thêm một lời nào nữa, Harry phóng chạy ngược xuống con đường trở lại làng Hogsmeade.
Liệu Malfoy có tin vào cái mà nó thấy không? Liệu có ai tin Malfoy không? Không ai biết về tấm áo Tàng hình cả - không ai, ngoại trừ cụ Dumbledore. Ruột gan H
Trang:
[<] 1,
148,
149,[150],
151,
152,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):