Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
> -- Có lẽ bạn ấy nên đến gặp bà Pomfrey để khám bệnh. Nếu mà bạn ấy nhìn thấy hình ảnh hoang đường như vậy...

Thầy Snape nhẹ nhàng hỏi:

-- Cái đầu của trò làm gì ở Hogsmeade hả Potter? Cái đầu của trò đâu có được phép lang thang ở Hogsmeade. Và không có một bộ phận nào của thân thể trò được phép xuất hiện ở Hogsmeade hết!

Harry cố gắng giữ cho bộ mặt của mình không lộ vẻ tội lỗi hay sợ hãi:

-- Thưa thầy, con biết điều đó. Nhưng mà nghe có vẻ như Malfoy bị ảo...

-- Malfoy không hề bị ảo giác.

Thầy Snape nhe răng gầm gừ. Ông cúi mình xuống, hai tay ông chống trên hai tay vịn của cái ghế Harry đang ngồi, để cho gương mặt của ông chỉ còn cách mặt Harry chừng ba tấc:

-- Nếu cái đầu của trò ở Hogsmeade thì toàn bộ phần còn lại của thân thể trò cũng ở Hogsmeade.

Harry chống chế:

-- Con ở trong tháp Gryffindor từ hồi sáng đến giờ, như lời thầy biểu...

-- Có ai chắc được điều đó không?

Harry không thể nói gì được. Cái miệng mỏng dính của thầy Snape cong lên thành một nụ cười kinh khủng. Ông đứng thẳng trở lại và nói:

-- Vậy đó. Mọi người, từ Bộ trưởng Bộ Pháp thuật trở xuống, đều ra sức gìn giữ cho Harry Potter lừng danh khỏi hiểm họa Sirius Black. Nhưng Harry Potter nổi tiếng chơi luật riêng của mình. Cứ mặc xác cho những con người tầm thường lo lắng về sự an toàn của mình! Harry Potter lừng lẫy cứ đi bất cứ đâu mình muốn, không cần nghĩ ngợi gì tới hậu quả hết!

Harry vẫn lặng im. Thầy Snape đang cố tìm cách khiêu khích cho nó phải xì ra sự thật. Nó sẽ không đời nào mắc bẫy. Thầy Snape đâu có bằng chứng gì... Chưa có bằng chứng gì cả.

Bỗng nhiên thầy Snape nói:

-- Trò cực kỳ giống cha của trò, Potter à.

Hai mắt của thầy Snape long lanh:

-- Cha của trò cũng vậy, cực kỳ ngạo mạn. Một tí tài năng trên sân Quidditch đã làm cho y chảnh, tưởng y siêu hơn hết thảy tụi này, đi vênh váo khắp trường cùng lũ bạn và đám thần phục... Hai cha con trò không khác nhau một chút nào hết.

Harry la lên, không kịp kiềm chế mình:

-- Ba của con không đi vênh váo. Mà con cũng không hề...

Thầy Snape cứ nói tiếp, tận dụng lợi thế của ông, gương mặt thỏn mỏn đầy nham hiểm:

-- Cha của trò cũng chẳng thèm tuân thủ luật lệ gì hết. Luật là để ràng buộc bọn phàm nhân kéo cỏi, chứ đâu phải dành cho những kẻ giành được cúp Quidditch hả? Cái đầu của trò cứ phình bốc lên...

-- THÔI ĐI!

Harry đột ngột đứng dậy. Một cơn giận khủng khiếp bốc lên, một cơn giận mà từ khi rời ngôi nhà ở đường Privet Drive đến nay Harry mới cảm thấy lại sôi trào ùng ục. Nó không thèm bận tâm đến gương mặt đang đanh lại của thầy Snape, hay đôi mắt đen của thầy đang loé sáng một cách giận dữ:

-- Trò vừa nói với tôi cái gì, Potter?

Harry la lên:

-- Con nói thầy đừng bôi bác ba của con nữa. Con biết sự thật mà. Ba con đã từng cứu mạng thầy! Thầy Dumbledore đã nói cho con biết! Nếu mà không nhờ ba của con thì thầy đừng có hòng mà còn đứng ở đây.

Làn da vàng ủng của thầy Snape gần như đổi thành màu sữa chua. Ông thì thào:

-- Vậy chứ ông Hiệu trưởng có nói cho trò biết cái tình huống mà cha của trò cứu được tính mạng của tôi không? Hay là ông ấy cho là những chi tiết đó quá chướng đối cái lỗ tai tinh tế của cậu Potter quí báu?

Harry cắn môi. N

Trang: [<] 1,150,151,[152],153,154,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):