Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ó không biết điều gì đã xảy ra và nó cũng không muốn nhìn nhận việc gì đã xảy ra - nhưng xem ra thầy Snape biết rõ sự thật. Ông nói với một cái cười gằn làm méo mó cả gương mặt:

-- Ta ghét cái điệu trò hí hửng đinh ninh với những ý tưởng sai lầm về cha trò. Chắc là lâu nay trò tưởng tượng đó là một hành động anh hùng vẻ vang gì đó hả? Để ta chỉnh lại suy nghĩ của trò đã: người cha thánh thiện của trò cùng lũ bạn đã bày một trò đùa cực kỳ vui để chơi ta và khiến ta có thể chết như chơi nếu vào phút chót cha của trò không bị sợ đến lạnh cẳng. Chẳng có gì là anh hùng mã thượng trong hành động của y hết. Y cứu mạng ta chỉ là để cứu lấy chính cái mạng của y. Nếu mà trò đùa của y thành công thì y chắc chắn bị đuổi khỏi trường Hogwarts.

Hàm răng vàng khè và lởm chởm của thầy Snape nhe ra. Thầy thình lình quát:

-- Lộn trái túi áo ra, Potter!

Harry không nhúc nhích. Nó nghe tiếng lùng bùng trong lỗ tai.

-- Lộn trái hết các túi của trò ra, nếu không chúng ta sẽ phải đi thẳng đến phòng thầy Hiệu trưởng. Potter! Móc hết túi ra!

Lạnh tê vì sợ, Harry từ từ móc trong túi ra một gói mẹo lừa của Tiệm Giỡn Zonko và tấm bản đồ của Đạo tặc.

Thầy Snape chụp ngay cái túi mẹo lừa Zonko. Harry vội nói, vừa cầu nguyện sao cho nó có thể mượn Ron để đánh lạc hướng:

-- Cái đó của Ron cho con... Nó... mua về từ chuyến đi Hogsmeade lần trước...

-- Thật sao? Và trò đã bỏ trong túi mang theo mình từ đó cho tới giờ? Cảm động biết chừng nào... và cái gì đây?

Thầy Snape cầm tới tấm bản đồ. Harry cố gắng hết sức giữ cho nét mặt của mình được bình thản. Nó nhún vai:

-- Thưa thầy, chỉ là một miếng giấy da thừa mà thôi.

Thầy Snape lật qua lật lại tấm bản đồ, mắt dò xét Harry:

-- Chắc chắn là trò không cần xài tới một miếng giấy da cũ rích này, đúng không? Sao trò không... quẳng nó đi cho rồi?

Thầy Snape đưa tay lại gần lò sưởi. Harry hấp tấp nói:

-- Đừng!

Cái mũi dài ngoằng của thầy Snape giựt giựt:

-- Thì ra! Chắc đây cũng lại là một món quà quí báu của cậu Weasley hả? Hay nó là... cái gì khác nữa? Không chừng là một lá thư viết bằng mực vô hình? Hay... hướng dẫn cách đi tới Hogsmeade mà không cần phải ngang qua các giám ngục Azkaban?

Harry chớp mắt, và mắt thầy Snape lóe sáng lên. Ông rút cây đũa phép ra, vuốt thẳng tấm giấy trên bàn làm việc của mình, lẩm bẩm:

-- Để ta xem... để ta xem... Hãy tiết lộ bí mật của mi!

Thầy Snape gõ đũa phép lên tấm giấy da. Chẳng có chuyện gì xảy ra. Harry nắm chặt hai bàn tay lại để cho bớt run.

Thầy Snape lại gõ đũa phép lên tấm giấy da, nói:

-- Hãy tự lộ ra!

Tấm giấy da vẫn trống trơn. Harry hít những hơi thở sâu, bình thản.

Thầy Snape lại gõ mạnh lên tấm giấy da, cất cao giọng:

-- Giáo sư Severus Snape, bậc thầy ở trường Hogwarts, ra lệnh cho mi tiết lộ những thông tin mà mi đang giữ!

Như thể có một ban tay vô hình viết trên trang giấy da, những dòng chữ lần lượt hiện ra trên bề mặt phẳng phiu của tấm bản đồ Đạo tặc.

-- Ông Mơ Mộng Ngớ Ngẩn có lời khen giáo sư Snape, và xin ông ta hãy thôi chõ cái mũi to đùng quái dị của ông vô công chuyện của người khác.

Thầy Snape đứng chết trân. Harry trợn trừng mắt ngó, cũng ngạc nhiên đến chết trân trước những lời lẽ đó. Nhưng tấm bản đồ không chịu n

Trang: [<] 1,151,152,[153],154,155,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Ring ring