ry nói với vẻ đầy cay đắng:
"Ừ, mình biết thể nào giáo sư McGonagall cũng sẽ nói y như vậy khi mình xin phép ..."
Ron hăng hái nói với Hermione:
"Nhưng nếu tụi mình cùng đi với Harry, thì Black sẽ không dám ..."
"Ôi, Ron ơi, đừng có nói chuyện ngu dữ vậy ."
Hermione ngắt ngang lời Ron.
"Black đã dám giết cả đống người giữa đường phố đông đúc giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ bồ tưởng hắn sẽ không dám tấn công Harry chỉ vì có hai đứa mình ở bên cạnh sao?"
Cô bé vừa nói vừa táy máy mở cái nắp đậy cái rổ của con mèo Crookshanks. Ron la lên:
"Đừng thả cái con đó ra!"
Nhưng đã trễ quá rồi . Con mèo Crookshanks nhẹ nhàng nhảy phóc ra khỏi cái rổ, vươn vai, vặn vẹo thân hình, ngáp, rồi nhảy phóc lên đầu gối Ron. Cái cục cồm cộm trong túi áo Ron run lên như cầy sấy . Ron tống con mèo ra:
"Đi chỗ khác!"
Hermione giận dữ kêu:
"Ron, đừng mà!"
Ron toan cãi lại Hermione thì lúc đó giáo sư Lupin trở mình . Ba đứa nhỏ chăm chú quan sát ông ta một cách cảnh giác, nhưng ông chỉ đơn giản trở đầu qua phía khác, miệng hơi hé ra, và ngủ tiếp .
Tàu Tốc hành Hogwarts vẫn trực chỉ hướng bắc mà chạy . Cảnh trí bên ngoài cửa sổ mỗi lúc một hoang dã thêm, và trở nên âm u hơn khi những đám mây trên cao mỗi lúc một dầy . Bọn trẻ đang rượt đuổi nhau, chạy tới chạy lui bên ngoài cửa toa của Harry, Ron và Hermione. Crookshanks bây giờ đã yên vị trên một băng ghế trống . Bộ mặt tẹt bẹt của nó hướng về Ron, đôi con mắt vàng khè của nó cứ lom lom dòm cái túi áo của Ron.
Vào khoảng một giờ thì một bà phù thủy bép múp míp đẩy chiếc xe đồ ăn đến cửa toa của ba đứa . Ron hất đầu về phía giáo sư Lupin, lúng túng hỏi:
"Mấy bồ thấy có nên đánh thức ổng dậy không? Coi bộ ổng cũng cần ăn."
Hermione thận trọng bước lại gần giáo sư Lupin. Cô bé tằng hắng:
"Ơ... Thưa giáo sư ạ ? Xin lỗi giáo sư?"
Ông ta không thèm nhúc nhích . Bà phù thủy thấy vậy bèn nói:
"Đừng lo, cưng. Nếu thức dậy mà ông ấy thấy đói ổng có thể tìm được tôi ở toa đầu, chỗ người lái tàu ."
Bà đưa cho Harry một đống bánh quai vạc . Khi bà bán đồ ăn đi ra và khép cửa lại, Ron nhìn chằm chằm ông giáo sư Lupin, nói nhỏ:
"Mình chắc ổng chỉ ngủ thôi... tức là ổng chưa chết đâu há ?"
Hermione cầm cái bánh Harry đưa, thì thào:
"Không, không đâu, ông ấy còn thở mà ."
Kể ra giáo sư Lupin không phải là người đồng hành thú vị cho lắm, nhưng sự có mặt của ông trong toa tàu này cũng có công dụng tốt . Vào xế chiều, trời bắt đầu mưa, làm mờ mịt hết những đồi núi chập chùng bên ngoài cửa sổ tàu lửa . Lúc đó bỗng nhiên ba đứa nhỏ nghe có tiếng bước chân đến bên ngoài cửa toa tàu của chúng . Và rồi xuất hiện những người mà chúng ít mong gặp nhứt trong số tất cả trò ở trường Hogwarts. Đó là Draco Malfoy, và sát hai bên sườn nó là hai thằng bạn nối khố: Crabbe và Goyle.
Ngay trong hành trình đầu tiên của tụi nhỏ trên tàu Tốc hành Hogwarts, Malfoy và Harry đã trở thành kẻ thù . Giờ đây, tên học trò mặt nhọn, tái nhợt, và khinh khỉnh này đã làm Tầm thủ của đội Quidditch mà Slytherin, cũng giống như Harry là Tầm thủ của đội Quidditch nhà Gryffindor. Còn hai thằng Crabbe và Goyle hình như sinh ra đời chỉ để tuân lệnh Malfoy. Cả hai thằng đều to con lớn xác, tuy Crabbe có cao hơn một chút, cổ núng nính, tóc cắt bèn bẹt như úp quả dừa kh
Trang:
[<] 1,
41,
42,[43],
44,
45,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):