Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
r />
Cửa toa tàu của tụi nó bỗng xịch mở, và ai đó ngã dúi dụi lên chân Harry.

"Ối! Xin lỗi! Bạn có biết chuyện gì đang xảy ra không? Ui da, xin lỗi nha..."

"Neville hả ?"

Harry sờ soạng trong bóng tối, nắm được tấm áo choàng của Neville, kéo nó dậy . Neville mừng rỡ:

"Harry đó hả ? Chuyện gì đang xảy ra vậy ?"

"Mình chẳng biết gì cả . Ngồi xuống đi."

Neville ngồi xuống, nhè ngay đầu con Crookshanks, con mèo ré lên đau đớn . Giọng của Hermione vang lên:

"Để mình đi hỏi bác lái tàu xem có chuyện gì ."

Harry chỉ cảm thấy Hermione đi ngang qua nó, cánh cửa toa tàu lại mở ra, rồi nó nghe ình một cái như hai vật chạm mạnh nhau, và hai tiếng kêu đau cùng thốt ra.

"Ai đó ?"

"Ai đó ?"

"Ginny hả ?"

"Chị Hermione phải không?"

"Em đang làm gì vậy ?"

"Em đi kiếm anh Ron..."

"Vô đây, ngồi xuống đi."

Harry vội kêu lên:

"Ê, không phải chỗ này, tôi đang ngồi đây."

Neville cũng la:

"Ui da!"

Bỗng một giọng khàn khàn vang lên:

"IM LẶNG!"

Cuối cùng thì giáo sư Lupin cũng bị đánh thức . Harry nghe tiếng ông cử động trong một góc . Không đứa nhóc nào dám hó hé gì cả .

Bỗng vang lên một tiếng "tách" nhỏ, rồi ánh sáng lung linh chan hoà khắp toa. Giáo sư Lupin xuất hiện với một nắm lửa trong tay. Ngọn lửa chiếu sáng gương mặt xám ngoét mệt mỏi của ông, nhưng đôi mắt ông thì long lanh đầy cảnh giác và thận trọng . Cũng bằng cái giọng khàn khàn như lúc nãy, giáo sư Lupin ra lệnh:

"Ai ở đâu thì ở yên đó ."

Ông chậm rãi đứng lên, cánh tay giơ ra trước, bàn tay cầm lửa soi đường . Nhưng cửa toa lại mở ra trước khi giáo sư Lupin đi tới cửa .

Ánh sáng lung linh từ ngọn lửa trong tay giáo sư Lupin tỏ ra một hình thù trùm áo khoác cao lừng lững gần đụng nóc toa, đứng ngay trên lối ra vào . Gương mặt của kẻ đó hầu như khuất lấp dưới cái mũ trùm đầu .

Ánh mắt của Harry trượt xuống phía dưới, và cái nó nhìn thấy làm cho bao tử nó quặn lên. Ở chỗ tay áo của tấm áo khoác thò ra một bàn tay nhầy nhẫy, xám xịt, nhờn nhợt, ghẻ lở, và gớm ghiếc như một cái xác chết trôi đã trương sình.

Bàn tay chỉ lộ dạng trong tích tắc . Con vật nấp dưới tấm áo khoác dường như cảm nhận được cái nhìn trừng trừng của Harry, bàn tay chợt thụt vô trong nếp áo choàng màu đen.

Và cái khuất lấp dưới cái mũ trùm đầu, không rõ đó là cái gì, chỉ biết nó đang hít một hơi thở dài chậm rãi tạo thành những tiếng khò khè, như thể đang cố gắng hút cái gì đó từ trong không trung, chứ không chỉ hít không khí mà thôi.

Một luồng khí lạnh lẽo quét qua mặt tất cả mọi người đang có mặt trong toa tàu . Harry cảm thấy hơi thở nó không sao thoát ra được khỏi lồng ngực . Luồng khí lạnh thấm buốt da, luồn sâu vào buồng phổi của Harry, thấu tận tim...

Mắt Harry như lộn ngược vô trong đầu, không còn có thể nhìn thấy gì nữa . Nó đang chìm đắm trong cơn lạnh chết người, bên tai như có tiếng nước chảy xiết . Nó có cảm giác mình bị nhấn chìm xuống nước, càng lúc càng xuống sâu, tiếng gầm gào càng lúc càng lớn hơn...

Và rồi, nó nghe tiếng kêu gào vẳng lại từ xa xa, những tiếng kêu gào van xin cực kỳ thảm khốc kinh hoàng . Nó muốn ra tay giúp đỡ kẻ khốn cùng nào đó, cho dù kẻ đó là ai. Nó giơ tay ra, nhưng nó hoàn toàn bất lực ... một màn sương khói trắng mịt đang xoáy

Trang: [<] 1,43,44,[45],46,47,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Old school Easter eggs.