chung quanh nó, ngay bên trong người nó ...
"Harry! Harry ơi! Bồ có sao không?"
Ai đó vả vô mặt Harry.
"Cái ... cái gì ?"
Harry mở mắt ra. Đèn lồng đã sáng trở lại phía trên đầu, và sàn tàu đang rung chuyển . Tàu Tốc hành Hogwarts lại khởi hành và ánh sáng đã lại tràn ngập khắp các toa. Harry thấy hình như mình đã tuột từ trên ghế ngồi xuống sàn tàu, Ron và Hermione đang quỳ bên cạnh . Và phía trên đầu hai đứa bạn, Harry có thể nhận ra gương mặt của Neville và giáo sư Lupin đang chăm chú nhìn nó . Harry cảm thấy yếu lắm . Khi đưa tay đẩy gọng kiếng cho ngay ngắn lại trên sống mũi, nó cảm thấy mồ hôi lạnh đã tuôn đầm đìa trên mặt . Ron và Hermione cùng đỡ Harry ngồi lên băng ghế . Ron lo lắng hỏi:
"Bồ có sao không?"
Harry nhìn thật nhanh ra cửa, nói:
"Không sao. Chuyện gì mới xảy ra vậy ? Cái ... cái đó đâu rồi ? Ai mới gào thét thê thảm vậy ?"
Ron tỏ ra lo lắng trầm trọng hơn nữa:
"Có ai gào thét gì đâu?"
Harry nhìn quanh toa tàu sáng choang. Ginny và Neville cùng nhìn lại nó, cả hai đều tái mét .
"Nhưng mà tôi có nghe tiếng gào thét ..."
Một tiếng "rắc" vang lên rõ to khiến cho mấy đứa nhỏ cùng nhảy dựng lên. Ấy là giáo sư Lupin vừa bẻ một thanh sôcôla vĩ đại thành nhiều miếng nhỏ. Ông đưa cho Harry một miếng đặc biệt to.
"Đây, ăn đi. Ăn vô là thấy đỡ lắm đó."
Harry nhận miếng sôcôla nhưng không ăn. Nó hỏi giáo sư Lupin:
"Cái đó là cái gì vậy thầy?"
Giáo sư Lupin phân phát tiếp sôcôla cho những người khác, thản nhiên trả lời:
"Một giám ngục. Một trong những giám ngục Azkaban."
Mọi người tròn mắt nhìn sững giáo sư. Ông vò miếng giấy gói sôcôla lại rồi nhét nó vô túi áo. Ông nhắc lại:
"Ăn đi! Ăn vô là thấy đỡ lắm. Tôi phải đi gặp người lái tàu một lát. Xin lỗi nhé..."
Giáo sư sải bước ngang qua chỗ Harry, rồi biến mất trong hành lang.
Hermione nhìn Harry hết sức lo lắng. Cô bé ân cần hỏi:
"Bồ có chắc là bồ không sao chớ, Harry?"
Harry lau mồ hôi vẫn đổ hột trên trán, trên mặt:
"Mình không hiểu, chuyện gì đã xảy ra vậy?"
"Ờ... cái... viên giám ngục Azkaban đó... đứng đằng kia nhìn quanh... tức là mình nghĩ hắn nhìn quanh, chứ mình cũng không nhìn thấy mặt hắn... còn bồ thì... bồ..."
Nét mặt Ron vẫn còn sợ sệt, nó tiếp lời Hermione:
"Mình nghĩ bồ bị xỉu hay bị làm sao ấy. Tự dưng bồ cứng đờ ra, ngã lăn quay khỏi chỗ ngồi, mặt mũi tay chân bắt đầu co giật..."
Hermione nói tiếp:
"Giáo sư Lupin bước qua mình bồ, đi tới trước mặt viên giám ngục Azkaban, rút cây đũa phép của thầy ra. Thầy nói: không ai trong số chúng tôi ở đây giấu Sirius Black dưới lớp áo khoác đâu. Đi đi! Nhưng viên giám ngục Azkaban vẫn không hề nhúc nhích. Vì vậy giáo sư Lupin đọc rì rầm cái gì đó, một tia sáng bạc bắn ra từ đầu cây đũa phép của thầy nhắm vô viên giám ngục Azkaban, hắn mới chịu quay lui và biến đi cho..."
Neville nói, giọng eo éo hơn bình thường:
"Thiệt là kinh khủng khiếp. Mấy bồ có cảm thấy lạnh như thế nào không khi viên giám ngục Azkaban bước vô đây?"
Ron nhún vai một cách khó chịu:
"Mình cảm thấy hết sức quái đản, như thể mình sẽ không bao giờ vui lên được nữa..."
Ginny từ nãy giờ vẫn co rúm ở một góc, trông thê thảm không thua gì Harry, bây giờ mới để bật ra tiếng thổn thức. Hermione
Trang:
[<] 1,
44,
45,[46],
47,
48,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):