Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
r />
"Chúc mừng, bác Hagrid!"

Lão Hagrid cầm cái khăn ăn của lão chùi gương mặt hồng hào sáng rỡ của mình, ngước nhìn ba đứa trẻ.

"Đó là nhờ ba đứa tụi bây. Bác không thể nào mơ tưởng nổi ... cụ Dumbledore quả thật là một người vĩ đại ... Ngay khi giáo sư Kettleburn xin đủ với nghề gõ đầu trẻ rồi và xin về hưu, cụ Dumbledore lập tức đi thẳng tới cái chòi của bác ... bác từng ao ước biết bao lâu công việc này..."

Cố gắng kềm chế tình cảm của mình, lão Hagrid vùi mặt vô tấm khăn ăn, giáo sư McGonagall bèn suỵt tụi nó đi về phòng ngủ.

Harry, Ron và Hermione nhập vô đám học sinh nhà Gryffindor chạy lên chiếc cầu thang cẩm thạch . Và khi đi dọc hành lang, chúng bắt đầu nhận ra cơn mệt mỏi và buồn ngủ . Vậy mà vẫn còn mấy cái cầu thang phải leo tiếp, rồi mới đến cánh cửa bí mật để vào tháp Gryffindor. Tấm chân dung khổng lồ của Bà Béo trng bộ áo đầm hồng hỏi chúng:

"Mật khẩu?"

Từ phía sau đám học sinh Gryffindor, Percy hô to:

"Cho vô, cho vô đi! Mật khẩu mới là Trúng Mánh Lớn!"

Neville trông thiểu não ra mặt:

"Ối cha mẹ ơi!"

Nhớ cho được một cái mật khẩu bao giờ cũng là việc vất vả đối với Neville.

Xuyên qua cái lỗ sau bức chân dung Bà Béo, cả bọn kéo vào phòng sinh hoạt chung. Nam nữ sinh chia nhau trèo lên những cái cầu thang riêng để về buồng ngủ . Harry leo lên cái cầu thang xoắn chông chênh, không nghĩ ngợi gì khác ngoài niềm vui tràn ngập tâm trí là nó lại được trở về ngôi trường thân yêu. Nó trở về với căn phòng ngủ hình tròn thân quen có năm cái giường giăng mùng . Nó nhìn quanh căn phòng đó mà sung sướng với cảm giác thoải mái như đây chính là nhà mình.





Chương 6 MÓNG VUỐT VÀ LÁ TRÀ





Khi Harry, Ron và Hermione bước vào Đại Sảnh đường để ăn điểm tâm vào sáng hôm sau, thì người đầu tiên mà tụi nó thấy là Draco Malfoy. Có vẻ như Malfoy đang mua vui cho một nhóm học sinh nhà Slytherin bằng một câu chuyện chọc cười . Lúc Harry, Ron và Hermione đi ngang qua, Malfoy đang nhại một vẻ mặt đau đớn đến bất tỉnh khá khôi hài, thế là quanh nó nổ ra một tràng cười .

Hermione đi ngay sau lưng Harry, nói:

"Kệ xác nó . Cứ mặc kệ nó đi, nó chẳng đáng để mình bận tâm đâu..."

Nhưng Pancy Parkinson, một con bé nhà Slytherin, mặt tẹt da nhăn như mặt chó Pug chợt rít lên the thé:

"Ê, Potter! Potter ơi, viên giám ngục Azkaban đang tới kìa! Potter, Hùuuuu!"

Harry ngồi phịch xuống cái ghế bên cạnh George ở bàn ăn của nhà Gryffindor. George phát cho tụi nó mấy tờ giấy:

"Thời khóa biểu của học sinh năm thứ ba đây. Ủa, có chuyện gì vậy Harry?"

Ron ngồi xuống ghế bên kia George, trừng mắt nhìn qua phía bàn ăn nhà Slytherin, nói:

"Thằng Malfoy."

George ngước nhìn qua, vừa đúng lúc thấy Malfoy lại đang một lần nữa giả bộ xỉu một cách đầy sợ hãi . George bình thản nói:

"Thằng nhãi ranh. Nó cũng đâu có oai phong lẫm liệt gì cho lắm khi viên giám ngục Azkaban kiểm tra đoàn tàu tối hôm qua đâu. Nó cũng chạy tọt qua toa của tụi mình, phải không Fred?"

Fred khinh bỉ liếc mắt nhìn sang Malfoy:

"Đồ sém tè trong quần ."

George nói:

"Ngay như anh đây cũng không khoái cho lắm . Họ đúng là kinh tởm thiệt, mấy viên giám ngục Azkaban ấy ..."

Fred nói:

"Họ làm ruột gan mình thiếu điều bị đông lạnh hết vậy há ?"

Harry nói nhỏ:


Trang: [<] 1,50,51,[52],53,54,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Snack's 1967