XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ng . Khi tụi nó đi ngang bàn ăn của nhà Slytherin, Malfoy lại biểu diễn trò nhái một cơn xỉu nữa . Tiếng cười rú lên đuổi theo Harry vào tận tiền sảnh .

Hành trình xuyên qua tòa lâu đài để đến Tháp Bắc là một hành trình dài . Hai năm ở Hogwarts chưa đủ để bọn trẻ biết hết mọi thứ về tòa lâu đài: trước đây tụi nó chưa từng được vào bên trong Tháp Bắc .

Tụi nhỏ trèo lên tới cầu thang thứ bảy, đến một đầu cầu thang không thấy quen chút nào, ở đó không có cái gì khác ngoài một bức tranh lớn vẽ một bãi cỏ trống trơ treo trên bức tường đá, Ron vừa thở hổn hển vừa nói:

"Phải ... có ... một ... lối ... đi... tắt ... chứ!"

Hermione ngó xuống một hành lang vắng bên phải:

"Chắc là lối này ."

Nhưng Ron nói:

"Không phải đâu. Đó là hướng nam mà . Mấy bồ ngó coi, tụi mình có thể nhìn thấy một mảng hồ nước bên ngoài cửa sổ kìa ..."

Harry ngắm bức tranh. Một chú ngựa lùn mũm mĩm, lông xám lốm đốm, vừa mới thong dong dẫm lên bãi cỏ và thơ thẩn nhấm nháp cỏ xanh. Tuy đã quen với việc các nhân vật trong những bức tranh ở trường Hogwarts cứ di chuyển lung tung và thỉnh thoảng bỏ khung tranh mà đi thăm viếng lẫn nhau, nhưng Harry vẫn cứ khoái nhìn chúng . Một lát sau, một hiệp sĩ lùn bè bè mặc bộ áo giáp cứ kêu xủng xoẻng khi ông bước vào bức tranh, theo sau là con ngựa lùn . Căn cứ vào dấu vết cỏ dập còn dính ở đầu gối của bộ đồ giáp kim loại ông đang mặc, thì có thể nói chắc là ông vừa té ngựa .

Nhìn thấy Harry, Ron và Hermione, ông hiệp sĩ gào lên:

"A! Quân bất lương nào dám xâm nhập lãnh địa riêng của ta hả ? Phải chăng các ngươi đến cười nhạo ta ngã ngựa ? Hãy rút gươm ra, đồ bất lương, đồ chó!"

Ba đứa nhỏ sửng sốt đứng ngớ ra nhìn ông hiệp sĩ lùn đang rút thanh gươm ra khỏi cái vỏ kiếm và bắt đầu vung gươm trong tay một cách hung hăng, còn chân cẳng thì nhảy loi choi trong cơn giận điên cuồng . Nhưng lưỡi gươm quá dài so với thân hình cụt ngủn của ông, thành ra khi ông chém một đường gươm ác liệt thì đà gươm đi làm ông mất cả thăng bằng, té lăn đùng, sấp mặt xuống bãi cỏ .

Harry tiến tới gần bức tranh hơn, nó hỏi:

"Ông có sao không?"

"Lùi lại! Quân khoác lác đê tiện! Lùi! Đồ xỏ lá!"

Ông hiệp sĩ lại nắm chặt thanh gươm, chống gươm xuống để đứng lên, nhưng lưỡi gươm lún sâu thêm vào lớp cỏ, và khi ông đứng dậy được rồi thì cho dù đã cố gắng hết sức mình, ông không thể nào rút lưỡi gươm ra được nữa . Cuối cùng ông phải tự quăng mình xuống cỏ, đẩy cái mạng che mặt trên cái nón giáp sắt ra để lau mồ hôi đang rịn đầm đìa .

Thừa dịp ông hiệp sĩ nghỉ mệt, Harry phân trần:

"Như vầy nè, tụi tôi đang đi tìm Tháp Bắc . Chắc ông đâu biết chỗ đó ở đâu hả ?"

Cơn giận của ông hiệp sĩ dường như tan biến đi tức thì . Ông lách cách đứng dậy và dõng dạc hô:

"Một cuộc truy tìm! Hãy theo ta, hỡi các bằng hữu thân thiết! Chúng ta sẽ tìm ra mục tiêu của các bạn, hoặc là chúng ta sẽ dũng cảm bỏ mạng vì nhiệm vụ!"

Ông hiệp sĩ lại một lần nữa cố gắng rút thanh gươm ra một cách không hiệu quả, rồi cố trèo lên con ngựa mập, nhưng lại ngã xuống . Ông bèn khí khái la to:

"Đành đi bộ vậy, thưa quí ngài và quí nương! Lên đường! Tiến lên!"

Và, trong bộ áo giáp sắt kêu xủng xoẻng ầm ĩ, ông ta chạy vô cạnh trái của cái khung tranh và biến mất khỏi cảnh trí của bức tranh.
Trang: [<] 1,52,53,[54],55,56,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):