như vậy thì quá rõ ràng: không muốn thi đấu trong điều kiện thời tiết này! Họ cho rằng thời tiết xấu sẽ làm hỏng cơ may của họ ..."
Suốt ngày nay luôn có gió lớn và mưa to, và trong khi Wood nói, cả đội nghe tiếng sấm rền vọng lại từ xa xa.
Harry tức tối nói:
"Tay của Malfoy chẳng bị làm sao hết! Nó chỉ giả vờ mà thôi!"
Wood nói một cách cay đắng:
"Anh biết chuyện đó, nhưng chúng ta không thể chứng minh được . Bấy lâu nay chúng ta đã luyện tập trong tinh thần và chiến thuật đấu với Slytherin, chứ không phải với Hufflpuff, phong cách của hai đội này hoàn toàn khác nhau. Đội Hufflepuff lại có một đội trưởng kiêm Tầm thủ mới: Cedric Diggory..."
Angelina, Alicia và Katie bỗng nhiên khúc khích cười .
Trước sự vô tư này, Wood cau mày hỏi:
"Chuyện gì vậy ?"
Angelina nói:
"Có phải anh ta là một anh chàng cao lớn đẹp trai không?"
Katie nói thêm:
"Mạnh mẽ và lặng lẽ nữa ."
Cả ba cô gái lại khúc khích cười tiếp . Fred sốt ruột:
"Anh ta cứ lặng lẽ là vì anh ta đần đến mức không thể xâu hai từ lại với nhau để nói thành câu. Anh Wood, em không biết tại sao anh lại lo lắng như vậy, Hufflepuff là đội dễ xơi nhứt . Năm ngoái, trong trận tụi mình đấu với họ, Harry đã bắt được trái banh Snitch trong vòng có năm phút! Anh nhớ không?"
Wood quát ông ổng, hai mắt anh lồi ra sáng quắc:
"Chúng ta đã chơi trong những điều kiện hoàn toàn khác bây giờ! Diggory đã tổ chức được một đội rất mạnh! Nó là một Tầm thủ xuất sắc! Anh lo là các em sẽ phải chịu như vầy: chúng ta không được xả hơi! Chúng ta vẫn phải giữ mục tiêu của chúng ta! Tụi Slytherin đang tìm cách chơi xỏ mình! Chúng ta phải thắng!"
Fred tỏ ra có phần sợ hãi:
"Bình tĩnh đi anh Oliver! Chúng ta sẽ thi đấu với đội Hufflepuff một cách nghiêm túc. Hết sức nghiêm túc."
*****
Vào hôm trước ngày thi đấu, gió thổi tới mức hú cả lên và mưa to chưa từng thấy . Bên trong những hành lang và các phòng học tối đến nỗi phải thắp thêm đuốc và đèn lồng . Bọn nhà Slytherin trông chảnh hết biết, mà chảnh nhứt là Malfoy.
Nó thở dài khi một cơn cuồng phong dộng ầm ầm bên ngoài cửa sổ:
"Ôi, giá mà tay của tôi khá hơn một chút!"
Harry chẳng còn đầu óc đâu mà lo nghĩ chuyện gì khác hơn trận đấu sắp tới . Oliver Wood cứ hấp tấp chạy tới gặp Harry giữa hai buổi học để dặn dò nó điều này điều nọ . Lần thứ ba diễn ra cảnh này thì Wood nói lâu đến nỗi Harry bỗng nhận ra mình đã trễ buổi học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám mười phút rồi . Nó lật đật chạy đi trong khi Wood vẫn còn gào vọng theo phía sau:
"Diggory có kiểu đổi hướng thình lình ngặt nghèo lắm, thành ra em có thể phải cố gài móc nó ..."
Harry thắng chúi lại trước cửa phòng học môn Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám, mở cửa ra lỉnh vào bên trong.
"Con xin lỗi thầy Lupin, con trễ ..."
Nhưng người ngồi ở bàn giáo viên ngước mặt lên nhìn nó không phải là giáo sư Lupin; mà chính là thầy Snape.
"Bài học đã bắt đầu mười phút rồi Potter, thành ra tôi thấy phải trừ nhà Gryffindor mười điểm . Ngồi xuống ."
Nhưng Harry không nhúc nhích . Nó ngơ ngác hỏi:
"Giáo sư Lupin đâu rồi ?"
Thầy Snape trả lời với một cái cười nham hiểm:
"Ông ấy bảo là ông bệnh quá không dạy được hôm nay. Tôi tưởng tôi bảo trò ngồi xuống rồi mà ?"
Trang:
[<] 1,
88,
89,[90],
91,
92,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):