về cái vẻ ta đây biết hết không thể chịu đựng được đó ."
Hermione đỏ bừng mặt, hạ tay xuống, đôi mắt ứa đầy lệ ngó đăm đăm xuống sàn nhà . Cả lớp nhìn thầy Snape trừng trừng: một dấu hiệu bọn học trò ghét thầy Snape đến hết cỡ, bởi vì ai trong lớp học này cũng từng ít nhứt một lần gọi Hermione là kẻ ta đây biết hết, và Ron là đứa gọi Hermione là kẻ ta đây biết hết ít nhứt hai lần một tuần . Ron nói lớn:
"Thầy nêu ra một câu hỏi và bạn ấy biết câu trả lời! Thầy hỏi để làm gì nếu thầy không muốn được trả lời ?"
Cả lớp biết ngay là Ron đã đi quá đà . Thầy Snape từ từ tiến tới trước mặt Ron, mọi người trong phòng đều nín thở . Thầy Snape đưa mặt thầy sát mặt Ron, tuyên án êm ái một cách đe dọa:
"Cấm túc, trò Weasley! Và nếu ta mà còn nghe trò phê bình cách dạy của ta nữa, thì trò sẽ phải thực sự hối hận đó."
Suốt buổi học còn lại, không ai dám gây ra một âm thanh gì khác nữa. Cả lũ ngồi im re ghi chép về người sói từ sách giáo khoa, trong khi thầy Snape lảng vảng đi lên đi xuống giữa các dãy bàn, kiểm tra bài tập bọn học trò đã làm với thầy Lupin.
"Giải thích hết sức kém cỏi... cái này sai rồi, ma da Kappa thông thường được tìm thấy nhiều hơn ở Mông Cổ... Giáo sư cho bài này tám trên mười điểm à? Ta thì chỉ cho đến ba điểm là cùng..."
Cuối cùng khi chuông reo, thầy Snape vẫn còn giữ chúng lại:
"Các trò mỗi người viết một bài văn, nộp cho tôi, về những cách thức mà trò nhận ra và tiêu diệt được người sói. Tôi yêu cầu bài văn đề tài này dài hai cuộn giấy da, và nộp cho tôi vào sáng thứ hai. Đã đến lúc phải có người chấn chỉnh lại lớp này. Trò Weasley ở lại, chúng ta cần sắp xếp hình phạt cấm túc cho trò."
Harry và Hermione cùng những học sinh khác ra khỏi phòng học. Tụi nó chờ đến khi đi đủ xa để khỏi bị nghe thầy mới bùng lên một trận đả kích thầy Snape kịch liệt.
Harry nói với Hermione:
"Thầy Snape chưa bao giờ xử sự như vầy đối với bất kỳ một giáo viên Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám nào khác, cho dù ổng có muốn giành công việc này đi nữa. Tại sao ổng cứ chĩa mũi dùi vô thầy Lupin chứ? Bồ có cho là tất cả những chuyện này là chỉ tại cái vụ Ông Kẹ mà ra không?"
Hermione trầm ngâm nghĩ ngợi:
"Mình không biết . Nhưng mình thực tình mong cho giáo sư Lupin sớm bình phục ..."
Năm phút sau Ron chạy theo kịp hai bạn trong trạng thái tức giận tột cùng:
"Mấy bồ có biết cái lão ... (Nó gọi thầy Snape bằng một tiếng gì đó mà Hermione phải quát lên: Ron!) bắt mình làm không? Mình phải cọ rửa mấy cái bô tiêu tiểu trong bệnh thất . Mà không được dùng pháp thuật!"
Ron sâu một hơi dài, hai bàn tay nắm chặt lại .
"Ê, tại sao Sirius Black lại không thể trốn trong văn phòng lão Snape hả ? Hắn có thể giúp tụi mình thanh toán lão cho rồi!"
*****
Sáng hôm sau, Harry thức dậy rất sớm, sớm đến nỗi trời vẫn còn tối . Trong một thoáng nó nghĩ là tiếng gió hú đã đánh thức nó dậy, nhưng rồi nó cảm thấy một luồng gió lạnh ở sau gáy, nó ngồi bật dậy ngay. Con yêu Peeves đang lơ lửng cạnh Harry, thổi mạnh vô lỗ tai nó . Harry tức giận hỏi:
"Làm thế để làm chi vậy ?"
Peeves phồng má, rồi thổi thiệt mạnh và vừa phóng lùi lại để ra khỏi phòng, vừa cười khúc khích .
Harry sờ soạng cầm lấy cái đồng hồ báo thức và coi giờ . Chỉ mới bốn giờ rưỡi sáng . Vừa rủa xả Peeves, Harr
Trang:
[<] 1,
90,
91,[92],
93,
94,
184 [>]Đến trang (tối đa 184):