Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Tên Tù Nhân Ngục Azkaban
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y vừa cuộn mình lại trong chăn cố gắng tìm lại giấc ngủ . Nhưng bây giờ nó thức rồi thì thật là khó mà không nghe tiếng sầm rền ầm ầm ngay trên đầu, tiếng gió dộng ình ình vào cửa sổ và vách tường của tòa lâu đài, và tiếng cây gãy ngã xa xa trong khu Rừng Cấm . Vài giờ nữa nó sẽ ra sân đấu Quidditch, vật lộn với cơn cuồng phong đó . Cuối cùng nó đành từ bỏ cái nỗ lực ngủ thêm một chút mà thức dậy, mặc quần áo, cầm cây chổi thần Nimbus 2000 và bước êm ru ra khỏi phòng ngủ.

Khi Harry vừa mở cửa ra thì có vật gì đó cào vô chân nó . Harry cúi xuống vừa kịp lúc chụp được cái đuôi xù của con Crookshanks, kéo con mèo ra ngoài .

Harry nói với con Crookshanks một cách ngờ vực:

"Mày liệu hồn, tao cho là Ron nói đúng về mày đấy . Chung quanh đây thiếu gì chuột, đi mà bắt chúng đi. Đi đi."

Harry lấy chân đẩy nhẹ con Crookshanks xuống cầu thang xoắn, nói thêm:

"Hãy để cho con Scrabbers yên!"

Trong phòng sinh hoạt chung, âm thanh cơn bão dội vào nghe càng to rõ hơn. Harry biết là đừng hòng trông mong gì cuộc đấu bị hủy bỏ. Những trận đấu Quidditch không đời nào bị hủy vì những lý do vớ vẩn như bão bùng sấm sét . Tuy vậy, Harry bắt đầu thấy sợ . Wood đã chỉ cho Harry thấy Cedric Diggory trong hành lang. Diggory là một học sinh năm thứ năm, to con hơn Harry rất nhiều . Thường thường Tầm thủ phải nhẹ nhàng nhanh nhẹn . Nhưng trong thời tiết như vầy thì trọng lượng của Diggory là một ưu thế, bởi vì nó sẽ ít có triển vọng bị cuồng phong thổi giạt ra khỏi trường đấu .

Harry ngồi trước lò sưởi giết thì giờ chờ bình minh lên, thỉnh thoảng nó đứng dậy để ngăn con mèo Crookshanks lẻn lên cầu thang dẫn lên phòng ngủ của nam sinh. Cuối cùng, sau khi ngồi chờ dài cả người ra, Harry cho là có lẽ đã tới giờ ăn điểm tâm. Nó bèn một mình chui đầu qua cái lỗ chân dung để ra ngoài . Ngài Cadogan quát:

"Hãy đứng lại và chiến đấu, hỡi con chó ghẻ kia!"

Harry ngáp:

"Thôi, dẹp đi."

Sau khi ăn xong một tô cháo, Harry sảng khoái tỉnh táo ra; và khi nó bắt đầu ăn tới món bánh mì nướng thì những người còn lại trong đội cũng xuất hiện .

Wood không ăn uống gì cả, nói:

"Trận đấu này sẽ vất vả đây."

Alicia dịu dàng bảo:

"Đừng lo lắng nữa, anh Olivia. Tụi em đâu có ngán một chút gió mưa."

Nhưng thời tiết hôm nay đáng bận tâm hơn một chút gió mưa. Quidditch được yêu thích đến nỗi cả trường vẫn kéo đi xem trận đấu như thường, cả bọn chạy xuống bãi cỏ về phía sân đấu Quidditch, đầu cúi xuống tránh ngọn gió cuồng nộ hung bạo, mấy cây dù bị gió quật vuột khỏi tay trên đường đến đấu trường . Ngay trước khi Harry bước vào phòng thay đồ, nó nhìn thấy Malfoy, Crabbe và Goyle đang cười cợt chỉ trỏ nó . Ba đứa đó che chung một cây dù khổng lồ trên đường đi ra sân đấu.

Các cầu thủ của đội tuyển đã thay áo chùng tía và chờ đợi bài diễn văn thường lệ trước trận đấu của Wood, nhưng bài đít cua đó không hề được thốt ra. Wood cố gắng mở miệng nhiều lần, phát ra những tiếng nuốt nước miếng ực ực khó nghe, rồi lắc đầu một cách vô vọng, và rồi bảo các cầu thủ đi theo anh.

Gió vẫn còn mạnh đến nỗi tụi nó bị thổi giạt vô lề, đi lảo đảo vô sân đấu . Nếu đám đông có hoan hô thì tụi nó cũng không nghe được gì ngoài tiếng một tràng sấm mới rền vang. Mưa làm nhòe cả tròng mắt kiếng của Harry. Làm cách nào mà nó có thể nhìn thấy trái banh Snitch trong mưa gió như v

Trang: [<] 1,91,92,[93],94,95,184 [>]
Đến trang (tối đa 184):

Old school Swatch Watches