Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
cô y tá trong trường mà cả dượng Vernon lẫn dì Petunia đều không thể nào giải thích được. Bất kể rằng cái sự quá trọng lượng của nó thực ra chỉ là sự mũm mĩm chó con, và rằng nó là một đứa bé đang lớn cần ăn nhiều thực phẩm, thì cái sự thật vẫn cứ là như vầy: những người cung cấp quần áo cho học sing của trường không thể nào tìm trong kho bộ đồ nào đủ lớn để vừa với khổ người béo ục của nó nữa. Cô y tá của trường đã nhìn thấy cái mà dì Petunia (mắt dì Petunia rất tinh trong những chuyện như tìm ra dấu tay trên những bức tường trắng bóc của dì, và trong chuyện rình ngó ai đến ai đi bên nhà hàng xóm) đơn giản không thèm thấy rằng Dursley chả cần thêm tí xíu bồi dưỡng nào thì nó cũng đã đạt tới xêm xêm kích thước và trọng lượng của một con cá voi.

Cho nên, sau nhiều trận giẫy nảy và nhiều phên cãi vã làm rung cả sàn ngủ của Harry , với rất nhiều nước mắt của dì Petunia tuôn ra, một chế độ ăn kiêng mới được bắt đầu. Tờ giấy ăn kiêng mà cô y tá của trường Smelting gởi đến nhà được ịn trên tủ lạnh. Cái tủ lạnh bây giờ đã được dọn trống trơn những món khoái khẩu nhất của Dursley như nước ngọt có ga và bánh ngọt, sôcôla và thịt băm ; để chất thế vô đó đầy nhóc những trái cây và rau cải cùng các thứ mà dượng Vernon gọi là “đồ ăn cho thỏ”. Để động viên an ủi Dursley về cái vụ kiêng khem này, dì Petunia khẳng định là cả nhà cũng ăn kiêng tuốt. Bây giờ dì đang phát cho Harry một phần tư trái bưởi. Harry nhận thấy miếng bưởi của nó nhỏ hoen miếng của Dursley rất nhiều. Dì Petunia dường như cảm thấy cách tốt nhất để giữ vững tinh thần cho Dursley là đảm bảo với nó rằng nó đã được chia phần ít ra thì cũng nhiều hơn của Harry .

Nhưng mà dì Petunia không biết gì hết về những thứ được giấu dưới tấm ván lót sàn tháo ra được dưới gầm giường của Harry . Dì không hề biết là Harry không hề ép mình theo thực đơn ăn kiêng chút nào. Lúc mới nghe phong thanh cái chuyện nó sẽ phải sống sót qua suốt mùa hè bằng cà rốt, Harry đã phái Hedwig đi cầu cứu đám bạn bè và người quen biết của nó, và họ đã hưởng ứng cơ hội này một cách kỳ diệu. Hedwig từ nhà Hermione trở về với một hộp bự đầy nhóc bánh phồng không đường. (Bởi vì ba má của Hermione là nha sĩ mà) Lão Hagrid , người giữ khóa của trường Hogwarts , đã bày tỏ lòng biết ơn Harry bằng cách gửi cho nó cả một bịch bánh đá do chính lão tự chế. (Harry không dám đụng tới mấy cái bánh này, vì nó đã có quá nhiều kinh nghiệm với tài nấu nướng của lão Hagrid ) Tuy nhiên bà Weasley đã phái con cú của gia đình, con Errol, đem cho Harry một cái bánh trái cây khổng lồ và những cái bánh nhân thịt đủ loại. Tội nghiệp cho Errol, con cú già nua và yếu ớt, cần đến những năm ngày dưỡng sức mới phục hồi được sức khỏe sau cuộc hành trình. Và rồi đến sinh nhật của Harry , (mà cả nhà Dursley hoàn toàn không đếm xỉa gì tới), Harry nhận được bốn cái bánh sinh nhật siêu bự, do Hermione , Ron, lão Hagrid và chú Sirius , gởi tới. Harry vẫn còn để dành hai cái, nên nó ngong ngóng bữa điểm tâm thực sự của nó khi trở về phòng ngủ, nhờ vậy nó ăn miếng bưởi mà không phàn nàn gì hết.

Dượng Vernon đặt tờ báo qua một bên rồi khịt mũi chê bai, xong ngó xuống cái miếng bưởi một góc phần tư của ông. Ông càu nhàu với dì Petunia :

“Có nhiêu đây thôi à?”

Dì Petunia nhìn ông một cách nghiêm nghị, rồi gật đầu hướng về phía Dursley . Nó đã ăn hết phần bưởi của nó rồi và đang thòm thèm nhìn sang phần của Harry với ánh mắt c

Trang: [<] 1,13,14,[15],16,17,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):