Pair of Vintage Old School Fru
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
lấy Ron, kéo nó vô bờ (Ron:”Tránh ra đi, anh Percy , em chẳng sao hết!”); cụ Dumbledore và ông Bagman thì kéo Harry lên; Fleur vùng ra khỏi tay bà Maxime , chạy tới ôm chầm lấy em gái.

“Tại dũ thũy quái đó… chún tấn công chị… Ôi, Gabrielle! Chị cứ tưỡng… cứ tưỡng…”

Bà Pomfrey gọi:

“Các trò lại đây.”

Bà túm Harry và kéo nó về phía Hermione cùng những người khác, quấn chặt nó trong tấm chăn dày khiến nó cảm thấy như bị mặc áo bó mà người ta hay dùng để trói người điên lại. Nó bị ép phải nuốt qua cổ họng một lượng thuốc nóng. Khói xì ra cả hai lỗ tai.

Hermione kêu:

“Harry , bồ làm giỏi lắm! Bồ đã làm được, tự một mình làm tất cả!”

Harry nói:

“Thật ra…”

Nó muốn kể cho Hermione nghe chuyện Dobby giúp đỡ, nhưng kịp nhận thấy ông Karkaroff đang quan sát nó. Ông ta là vị giám khảo duy nhất vẫn ngồi tại chỗ bên bàn giám khảo, vị giám khảo duy nhất không biểu lộ dấu hiệu vui mừng hay nhẹ nhõm gì khi thấy Harry , Ron và cô em gái của Fleur trồi lên an toàn. Harry bèn cao giọng đáp lại Hermione để cho ông Karkaroff cũng có thể nghe được:

“Ừ, đúng vậy!”

Krum nói:

“Em kó một con bọ nước trên tót em đó, Herm-own-ninny .”

Harry có cảm tưởng là Krum cố lôi kéo sự chú ý của Hermione về phía anh ta; có lẽ để nhắc nhở cô bé là anh vừa mới cứu được cô bé ra khỏi hồ nước. Nhưng Hermione phủi con bọ nước một cách nóng nảy, và nói:

“Nhưng mà bồ bị lố thời gian quá, Harry à… chẳng lẽ bồ mất nhiều thời gian tìm kiếm tụi này dữ vậy?”

“Không… mình tìm được mấy bồ ngay mà…”

Cảm giác bị ngu của Harry ngày càng tăng. Bây giờ nó đã ra khỏi mặt nước, nó hiểu thấu đáo rõ ràng là với sự phòng bị an toàn của cụ Dumbledore thì không đời nào cụ để cho một con tin nào chết chỉ vì quán quân của con tin đó không đến kịp. Tại sao nó không làm mỗi việc là tóm lấy Ron mà trời lên? Nó có thể là người đầu tiên trở về… Cerdic và Krum đã không mất chút xíu thời gian nào để lo lắng vớ vẩn cho ai khác cả; họ chẳng coi trọng lời bài ca của lũ người cá cho lắm.

Cụ Dumbledore đang ngồi xổm bên mép nước, say sưa trò chuyện với một kẻ có vẻ như là xếp sòng của đám người cá – một mụ người cá trông dữ tợn và cực kỳ hoang dại. Cụ đang thốt ra cái thứ tiếng the thé mà bọn người cá phát ra khi chúng ở trên mặt nước; rõ ràng là cụ Dumbledore biết nói tiếng người cá. Cuối cùng cụ đứng thẳng lên, quay lại với các đồng giám khảo của cụ và nói:

“Tôi nghĩ là cần hội thảo một chút trước khi chúng ta cho điểm.”

Các giám khảo chụm đầu lại. Bà Pomfrey đã đến gỡ Ron ra khỏi sự ôm ấp của Percy . Bà dẫn Ron đến chỗ của Harry và những người khác, quấn chăn cho nó, bắt nó uống thuốc Hạt Tiêu-tùng, rồi tiếp tục đi lãnh Fleur và cô em gái. Fleur bị mấy vết cắt trên mặt, tay và áo của cô nàng bị rách tươm, nhưng Fleur không có vẻ bận tâm gì đến chuyện đó, thậm chí cũng không cho bà Pomfrey lau sạch chúng. Fleur nói:

“Làm ơn chăm sóc giùm Gabrielle đi!”

Rồi Fleur quay lại nói với Harry , giọng nghẹn ngào:

“Cậu đả cứu em tôi, mặc dù nó không phải là con tinh của cậu.”

Harry nói :

“Ừ!” Bây giờ nó thiệt tình nghĩ, phải chi cứ để mặc ba cô gái ở lại đáy hồ, bị cột vô đuôi bức tượng cho rồi.

Fleur cúi xuống, hôn lên má của Harry , mỗi bên hai cái. (Harry cảm

Trang: [<] 1,263,264,[265],266,267,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):