ng hết.”
Percy nói gạt đi:
“Ôi dĩ nhiên là ông Bagman cũng dễ ưa, nhưng cái cách ổng vô được chức thủ trưởng của Bộ… mỗi khi con so sánh ổng với ông Crouch ! Con chưa từng thấy ông Crouch mất đi một nhân viên nào trong bộ mình mà không tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với người ấy. Ba có nhận thấy bà Bertha Jorkins đã mất tích cả tháng trời nay rồi không? Bà đi nghỉ hè ở Anbani rồi sao không thấy trở về nữa?”
Ông Weasley nghiêm nghị đáp:
“Ừ, ba đã hỏi ông Ludo về chuyện đó. Ông ấy nói là trước đây bà Bertha cũng đã mất tích rất nhiều lần rồi. Dù vậy ba cũng phải nói là nếu như ai đó trong sở của ba mất tích, ba sẽ lo lắng…”
Percy nói:
“Ôi, Bertha thì vô phương rồi, biết vậy đi. Con đã nghe nói bả bị thuyên chuyển hết từ bộ này qua bộ khác hàng bao nhiêu năm nay rồi, bả bị hơi nhiều rắc rối mà bả không đáng bị… Nhưng mà dù sao thì ông Bagman cũng nên cố gắng tìm cho ra bả. Ông Crouch cũng có quan tâm hơi riêng tư, vì bà Bertha cũng từng làm việc ở bộ của con một thời gian, ba biết mà, với lại con nghĩ là ông Crouch cũng khoái bả… Nhưng hình như ông Crouch chỉ cười, nói là có thể bà Bertha coi nhầm bản đồ và thay vì đến Anbani thì bả lại bay tuốt qua bên Úc Đại Lợi không chừng. Tuy nhiên…”
Percy cất lên một tiếng thở dài đầy xúc động rồi hớp một tợp rượu hoa cơm cháy, nói tiếp:
“Tại không cần thêm việc đi tìm kiếm nhân viên của phòng ban khác thì tụi con cũng có đủ việc mà làm ở Bộ Hợp tác Pháp thuật Quốc Tế rồi. Như ba biết đấy, bộ của con có một sự kiện lớn khác phải tổ chức ngay liền sau Cúp thế giới.”
Percy tằng hắng cổ họng một cách đầy ý nghĩa và ngó về phía cuối bàn, nơi Harry , Ron và Hermione đang ngồi.
“Ba biết cái người mà con đang nói đến chứ, ba? Cái người tối-mật ấy.”
Percy hơi cao giọng một tý. Ron đảo mắt vòng tròn và thì thầm với Harry và Hermione :
“Ảnh đang tìm cách khiêu khích tụi mình hỏi coi cái sự kiện lớn từ lúc ảnh đi làm tới giờ là sự kiện gì. Có thể là một cuộc triển lãm vạc đít-dày lắm.”
Ở khúc giữa của cái bàn ăn, bà Weasley đang cự nự Bill về cái khoen đeo tai của ảnh. Cái đó dường như là mốt ảnh mới theo gần đây.
“…với một cái răng nanh bự tồ khủng khiếp như vầy. Thiệt tình, Bill à, ở nhà băng người ta nói sao?”
Bill kiên nhẫn đáp:
“Má ơi, ở nhà băng không ai hơi đâu mà bận tâm chuyện con ăn diện như thế nào, miễn sao con đem về thiệt nhiều của cải.”
Bà Weasley vẫn nói , tay mân mê cây đũa phép một cách trìu mến:
“Còn tóc của con nữa kìa, con yêu, trông nó kỳ cục hết sức. Má ước gì con để cho má tém nó lại cho gọn…”
Ginny đang ngồi bên cạnh anh Bill chợt vọt miệng:
“Con thích tóc anh Bill lắm. Má coi quê một cục rồi má ơi. Với lại dù sao thì nó cũng đâu có so sánh được với râu tóc của cụ Dumbledore …”
Kế bên bà Weasley , Fred, George và anh Charlie trò chuyện rôm rả về Cúp Quidditch Thế Giới , Anh Charlie miệng đầy khoai tây nhồm nhoàm, nói:
“Ắt là đội Ái Nhĩ Lan sẽ vô địch. Họ đã đè bẹp đội Pêru trong vòng bán kết.”
Fred nói:
“Nhưng mà đội Bungari có Viktor Krum .”
“Krum là một cầu thủ xịn, nhưng Ái Nhĩ Lan có tới bảy. Anh mong sao đội Ăng lê qua được. Vụ đó đúng là ê mặt thiệt.”
Hơn bao giờ hết, Harry cảm thấy tiếc vì mình đã bị cô lập kh
Trang:
[<] 1,
31,
32,[33],
34,
35,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):