Ring ring
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Chiếc Cốc Lửa
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
bên phải, cũng đụng đầu ngõ cụt. Harry đành phải dừng lại, tim đập thình thịch. Một lần nữa nó dùng tới Thần chú Bốn điểm, quay trở lại chỗ cũ, chọn một con đường dẫn nó về phía Tây bắc.

Harry vội vã đi dọc theo con đường mới được vài phút thì nghe có cái gì đó đang chạy song song với tiếng chân nó trên đường, nó bèn đứng lặng dỏng tai nghe.

Tiếng của Cerdic gào:

“Anh làm cái gì ở đây? Anh đang định làm cái quỉ gì vậy?”

Và Harry nghe tiếng của Krum :

“Crucio!”

Không gian bỗng vang đầy tiếng la hét của Cerdic . Kinh hoàng. Harry vọt chạy cuống cuồng trên đường, tìm cách băng qua con đường của Cerdic . Nhưng dường như không có con đường nào hết. Nó bèn thử lại lời nguyền Tiêu tùng, Hiệu quả không mỹ mãn lắm, nhưng cũng tạo ra được một cái lỗ nhỏ trong bức tường bằng cây để Harry có thể thọc chân vô, đạp cho mấy cành nhánh bẹt ra, cho tới khi tạo thành một cái lỗ khá to, đủ để nó vất vả chui được qua, cào rách cả áo chùng. Nó nhìn sang bên phải, thấy Cerdic đang quằn quại co giật trên nền đất, còn Krum thì đang đứng phía trên anh ta.

Harry đứng thẳng lên, chĩa cây đũa phép của nó vô Krum vừa đúng lúc Krum ngước nhìn lên. Krum quay ngoắt đi và co giò chạy. Nhưng Harry đã hô:

“Stupefy!”

Câu thần chú đánh thẳng vô lưng Krum . Anh ta đứng khựng giữa đường, ngã sấp xuống, nằm bất động, mặt úp xuống cỏ. Harry nhào tới bên Cerdic , lúc này đã hết co giật và quằn quại, mà chỉ còn nằm thở hổn hển, hai tay bưng lấy mặt.

Harry kéo cánh tay Cerdic , nói cộc lốc:

“Có sao không?”

Cerdic vẫn thở hổn hển:

“Có... có... anh tin là... hắn bò tới từ phía sau anh... anh nghe tiếng hắn, anh quay lại, và hắn chĩa đũa phép ngay vô anh...”

Cerdic đứng dậy. Nó vẫn còn run. Hai đứa cùng nhìn Krum . Harry ngó Krum trừng trừng, nói:

“Em không thể nào tin nổi chuyện này... em cứ tưởng anh ta cũng tốt.”

Cerdic nói:

“Anh cũng tưởng vậy.”

Harry hỏi:

“Hồi nãy anh có nghe Fleur gào không?”

Cerdic nói:

“Có. Em có nghĩ là Krum đã triệt cô ấy rồi không?”

Harry chậm rãi đáp:

“Em không biết.”

Cerdic lầm bầm:

“Mình có nên để hắn nằm đây không?”

Harry nói:

“Không nên. Em nghĩ là chúng ta nên bắn lên không một tia sáng đỏ kêu cứu. Sẽ có người đến và đem anh ta ra khỏi đây... chứ không thôi anh ta có thể bị con Quái Tôm Đuôi Nổ khổng lồ xơi tái như chơi.”

Cerdic làu bàu:

“Hắn đáng bị vậy lắm.”

Nói vậy. Nhưng Cerdic cũng giơ cây đũa phép lên và bắn một chùm tia sáng đỏ vào không trung, chùm tia sáng tỏ ra bên trên Krum , đánh dấu vị trí anh ta đang nằm.

Harry và Cerdic cùng đứng đó trong bóng tối một lát, nhìn quanh. Rồi Cerdic nói:

“Ờ... anh cho là tụi mình nên tiếp tục...”

Harry nói:

“Cái gì? Ờ... phải ... đúng rồi...”

Thiệt là một khoảnh khắc kỳ lạ. Harry và Cerdic vừa mới hợp sức chống lại Krum trong chốc lát – giờ đây hiện thực trở về nhắc nhở Harry rằng hai người là đối thủ của nhau. Hai người vội chạy

Trang: [<] 1,329,330,[331],332,302 [>]
Đến trang (tối đa 302):