y , cất lên một tràng cười the thé, lạnh lùng và ảm đạm.
Bộ áo chùng của Đuôi Trùn giờ đây bê bết máu, vì hắn quấn cánh tay cụt vô trong đó. Hắn thổn thức uất nghẹn:
“Thưa ngài… CHủ nhân của tôi… Ngài đã hứa… Ngài đã hứa là…”
Voldemort lờ đờ nói:
“Giờ tay mi ra.”
“Ôi, thưa chủ nhân… Cám ơn ngài, thưa chủ nhân…”
Hắn giơ cánh tay cụt đang chảy máu ra, nhưng Voldemort lại bật cười:
“Tay kia, Đuôi Trùn ạ!”
“Thưa Ngài, xin ngài… làm ơn…”
Voldemort cúi xuống và kéo cánh tay trái của Đuôi Trùn ra; hắn vạch tay áo của tấm áo chùng Đuôi Trùn đang mặc lên quá cùi chỏ, và Harry nhìn thấy có cái gì đó trên da Đuôi Trùn , cái gì trông như một vết chàm xăm màu đỏ rực sặc sỡ - Đó là một cái đầu lâu có hình một con rắn thò ra từ hốc miệng. Hình ảnh này đã xuất hiện trên bầu trời vào trận đấu Quidditch tranh Cúp Thế giới . Đó là dấu hiệu Hắc ám. Voldemort xem xét dấu hiệu đó tỉ mỉ, bất kể đến tiếng khóc không thể kiềm chế được của Đuôi Trùn .
Hắn nói nhỏ:
“Nó đã trở lại. Tất cả bọn chúng sẽ nhận thấy nó… và bây giờ, chúng ta sẽ xem… bây giờ chúng ta sẽ biết…”
Hắn ấn ngón tay trỏ trắng nhách dài sọc lên cái dấu hiệu trên cánh tay của Đuôi Trùn .
Cái thẹo trên trán Harry lại nhói lên một cơn đau kịch liệt, và Đuôi Trùn thốt lên một tiếng tru thảm khốc. Voldemort rút ngón tay ra khỏi cái dấu hiệu trên cánh tay Đuôi Trùn , và Harry nhìn thấy nó đã hóa ra đen tuyền.
Một vẻ thỏa mãn tàn bạo hiện ra trên gương mặt Voldemort , hắn đứng thẳng lưng lên, hất đầu ra sau, trừng mắt nhìn quanh khu nghĩ địa tối đen.
Hắn thì thầm, đôi mắt đỏ long lên quắc nhìn những vì sao:
“Bao nhiêu kẻ có đủ can đảm trở lại sau khi cảm nhận được nó? Và bao nhiêu kẻ sẽ đủ ngu dại để mà tránh xa?”
Hắn bắt đầu đi qua đi lại trước mặt Harry và Đuôi Trùn, con mắt luôn đảo quanh nghĩa địa. Khoảng chừng một phút sau, hắn lại ngó xuống Harry , một nụ cười tàn bạo làm méo xệch gương mặt như mặt rắn của hắn.
Hắn rít lên:
“Harry Potter , mày đang đứng ngay trên mộ phần của người cha quá cố của tao. Một tên Muggle và một thằng ngu… rất giống bà má của mày. Nhưng mà cả hai cũng được việc đúng không? Má mày chết để bảo vệ đứa con trai là mày… còn tao thì giết cha tao, và xem lão chứng tỏ lão vẫn được việc như thế nào, khi chết rồi…”
Voldemort lại cười. Hắn đi qua đi lại, dáo dác nhìn quanh trong lúc bước, và con rắn tiếp tục cuộn tròn trên cỏ.
“Mày thấy ngôi nhà đằng kia trên sườn đồi không, Potter? Cha tao từng sống ở đó. Má tao, một phù thủy sống trong ngôi làng này, đem lòng yêu lão. Nhưng lão đã bỏ rơi bà khi bà nói với hắn bà là ai… Lão tía tao không ưa pháp thuật… Lão bỏ rơi má tao, quay trở về với ba má lão trước cả khi tao ra đời, Potter à, và má tao đã chết khi sanh tao ra đời, bỏ tao lớn một mình trong cô nhi viện của bọn Muggle … Nhưng tao đã thề là tao sẽ tìm được lão… Tao đã trả thù lão cho chính tao, lão đần đó đã đặt cho tao cái tên của lão… Tom Riddle.”
Hắn vẫn bước qua bước lại, con mắt đỏ ké của hắn ngó từ nấm mộ này đến nấm mộ khác. Hắn lại lặng lẽ nói tiếp:
“Nghe tao nói đây, hồi tưởng lại câu chuyện gia đình… Ủa, sao tao lại trở nên ủy mị… Nhưng nghe đây, Harry , gia đình thực sự của tao đang trở lại…”
Trang:
[<] 1,
338,
339,[340],
341,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):