t…”
Lão Frank thô lỗ :
“Có đúng không đó? Chúa tể cơ à? Chà, tôi thì không lấy phong thái lịch sự làm điều đâu, thưa ngài. Nhưng tại sao ông không quay mặt lại đối diện với tôi như một con người nhỉ?”
“Nhưng ta không phải là một con người , đồ Muggle ạ.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên nhưng rất khó nghe trong tiếng củi lửa cháy lách tách:
“Ta hơn hẳn, hơn hẳn một con người. Tuy nhiên … sao lại không? Ta sẽ đối diện với mi… Đuôi Trùn , đến đây xoay ghế lại cho ta.”
Tên đầy tớ rên rỉ.
“Có nghe ta bảo không, Đuôi Trùn ?”
Với gương mặt dúm dó, gã đầy tớ làm như thể hắn thà làm bất cứ cái gì còn hơn là phải đến gần ông chủ của hắn và cái thảm lót nền lò sưởi chỗ con rắn đang nằm. Gã đàn ông nhỏ thó đó bước chậm chạp tới trước và xoay cái ghế lại. Con rắn ngóc cái đầy hình tam giác xấu xí và huýt gió khe khẽ khi mấy cái chân ghế làm đùn tấm thảm của nó.
Và rồi cái ghế lại được xoay ra đôi diện với lão Frank. Lão nhìn thấy cái đang ngồi trên ghế. Cây gậy rơi khỏi tay lão rớt xuống sàn kêu cành cạch. Lão há miệng ra, thốt lên một tiếng thét. Lão thét to đến nỗi lão không nghe được mấy lời thần chú mà cái vật ngồi trong ghế lẩm bẩm khi giơ cây đũa phép lên. Một làn ánh sáng xanh lè nhá lên, một tiếng đổ ụp xuống, và lão Frank ngã gục trên sàn. Lão chết trước cả khi thân thể lão chạm tới sàn nhà.
Cách đó hai trăm dặm, một thằng bé tên là Harry Potter giật mình thức giấc.
Chương 2 Vết thẹo
Harry đang nằm ngửa thẳng cẳng , thở khó nhọc như thể nó vừa mới chạy xong một cuột hộc tốc. Nó đã bừng tỉnh từ một giấc chiêm bao sống động , với hai bàn tay bưng lấy mặt. Vết thẹo cũ trên trán Harry , cái vết thẹo có hình một tia chớp đó , đang phỏng rát dưới mấy ngón tay của nó , như thể có ai đó vừa ấn một cọng kẽm nung nóng vô da.
Nó ngồi dậy , một bàn tay vẫn còn đặt trên vết thẹo , tay kia thò ra với lấy cặp mắt kính để trên cái bàn nhỏ cạnh giường ngủ. Nó đeo kiếng vô và căn phòng ngủ hiện ra rõ ràng hơn , nhờ ánh sáng màu cam nhạt của ngọn đèn đường bên ngoài cửa sổ chiếu mờ mờ qua tấm màn.
Harry lại xoa xoa mấy ngón tay lên vết thẹo. Vẫn còn đau lắm. Nó bật bóng đèn bên cạnh lên , lồm cồm bò ra khỏi giường , mở tủ quần áo , và dòm vô tấm gương gắn bên trong cách tủ áo. Một thằng nhỏ mười bốn tuổi ốm o đang ngó lại nó , đôi mắt xanh biếc sáng rực để lộ cái nhìn hoang mang dưới mái tóc đen rối bù. Harry xem xét lại cái vết thẹo hình tia chớp của cái bóng nó trong gương một cách kĩ lưỡng. Trông cái thẹo tuy vẫn bình thường , nhưng mà nhức nhối. Harry thử nhớ lại những điều nó đã chiêm bao trước khi chợt tỉnh giấc. Giấc mơ có vẻ thật đến nỗi.....Trong mơ có hai người mà nó biết và một người nó không biết.....Nó hết sức tập trung , đầu mày châu lại , nó cố gắng nhớ.....
Hình ảnh lờ mờ của căn phòng tối tăm hiện ra trong trí nó....Có một con rắn cuộn mình trên tấm thảm trải nền lò sưởi....một gã đàn ông nhỏ thó tên Peter , bí danh Đuôi Trùn....và một giọng nói the thé lạnh lùng....giọng nói cảu Voldemort. Harry có cảm giác như có một cục nước đá vừa chui tọt xuống bao tử nó với cái ý nghĩ........ Nó nhắm tịt mắt lại và cố gắng nhớ xem mặt mũi Voldemort ra làm sao , nhưng mà nó không thể nhớ nổi......Nó chỉ biết là vào cái lúc cái ghế bành của Voldemort đ
Trang:
[<] 1,
7,
8,[9],
10,
11,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):