nhất ba tấc. Rõ ràng là tụi nó đã nghe lỏm được cuộc chuyện trò qua cửa buồng để mở, khi Dean và Seamus đi vào. Harry lạnh nhạt nói:
“Tao nhớ là đâu có mời mày nhập vô cuộc với tụi này, Malfoy ?”
Malfoy chỉ vô cái chuồng con Pigwidgeon hỏi:
“Weasley … cái gì đó?”
Một cánh tay áo dạ phục của Ron đang thòng xuống đong đưa theo nhịp lắc lư của con tàu đi, cái cổ tay áo viền đăng ten ố xỉn thiệt là dễ nhìn thấy. Ron muốn dẹp cái bộ lễ phục đó đi cho khuất mắt, nhưng mà Malfoy lại quá nhanh nhẩu, chụp được cánh tay cáo kéo lại. Nó giơ bộ lễ phục của Ron lên cho Crabbe và Goyle xem, nói bằng giọng sướng mê tơi:
“Coi đây nè! Weasley ! Mày định diện vô cái thứ thổ tả này hả? Tao thấy… bộ này rất ư mô-đen thời thượng hồi năm 1890…”
Ron giật phắt cái áo khỏi bàn tay của Malfoy , mặt nó đã trở nên cùng màu với bộ lễ phục.
“Mày ăn cứt đi Malfoy !”
Malfoy rú lên một tràng cười nhạo báng; hai thằng Crabbe và Goyle hô hố cười theo một cách ngu độn.
“Vậy là… định vô hả, Weasley ? Tính thử kiếm tí chút vinh quang cho gia tộc mày hả? Cũng có kiếm chác được chút đỉnh tiền nữa đó, mày biết mà… Biết đâu mày thắng thì sẽ sắm được vài cái áo chùng tử tế hơn…”
Ron nạt :
“Mày đang nói chuyện gì vậy?”
Malfoy lập lại:
“Vậy là mày định vô hả? Tao cho là mày sẽ vô chứ, Potter ? Mày có bao giờ bỏ lỡ cơ hội chơi nổi nào đâu hả?”
Hermione ngước mắt khỏi cuốn sách Bùa chú căn bản lớp 4 để gắt lên với Malfoy :
“Giải thích cái điều mày muốn nói, hoặc không thì cút khỏi chỗ này đi, Malfoy !”
Một nụ cười hí hửng toét trên gương mặt nhợt nhạt của Malfoy . Nó nói một cách sung sướng:
“Đừng có giả bộ nói với tao là mày không biết. Mày có một người cha và một người anh làm việc ở Bộ Pháp Thuật mà mày không biết sao? Chèn đét ơi, Ba của tao đã nói cho tao biết từ hồi não hồi nào… nghe chính Cornelius Fudge nói đó nha. Nhưng mà ờ, ba tao luôn luôn là cánh hẩu với giới chức cao cấp ở Bộ Pháp Thuật … Có thể ba mày chỉ là viên chức quèn hạng cắc ké nên không được biết đâu, Weasley à,… ừ phải… có lẽ họ không nói đến những vấn đề quan trọng trước mặt ba mày…”
Phá ra cười thêm một chập nữa, Malfoy ra hiệu cho Crabbe và Goyle , và cả ba đứa bỏ đi ra.
Ron đứng dậy đi tới đóng cánh cửa buồng tàu của nó mạnh đến nỗi cửa kính vỡ tan luôn. Hermione quở trách:
“Ron!”
Và cô bé rút cây đũa phép của mình ra, đọc lầm rầm:
“Reparo!” (Có nghĩa là: “Sửa chữa!” )
Vụn cửa kính bèn ráp lại thành một tấm và bay ngược trở lên gắn vô khung cửa. Ron càu nhàu:
“Được… cứ làm như là nó biết tất cả mọi thứ mà chúng ta thì không biết cóc khô gì hết… Ba tao luôn luôn là hẩu với giới chức cao cấp ở Bộ Pháp Thuật … Ba cũng có thể thăng quan tiến chức bất cứ lúc nào… chẳng qua là ông cứ thích làm cái công việc của ông mà thôi…”
Hermione lặng lẽ nói:
“Dĩ nhiên là bác thích vậy rồi. Bồ đừng để cho Malfoy xỏ mũi bồ, Ron à...”
“Nó hả? Xỏ mũi mình ấy hả? Tưởng dễ ! “
Ron cầm một trong mấy cái bánh vạc còn lại, bóp nghiến thành một cục tròn vo.
Tâm trạng bực tức của Ron kéo dài đến hết cuộc hành trình. Nó không thèm nói nhiều nữa khi tụi nó thay đồ đồng phục của trường Hogwarts ,
Trang:
[<] 1,
90,
91,[92],
93,
94,
302 [>]Đến trang (tối đa 302):