t chè xuống trước mặt bọn chúng, ngồi xuống và lại nhặt miếng thịt lên, ấp nó trở lại vào mặt bác.
Phải, đúng thế , bác cằn nhằn, Bác đã đi đến đó.
Và bác tìm thấy bọn họ chứ? Hermione nói với giọng bí mật.
Phải, trung thực mà nói, tìm thấy bọn họ không khó lắm, bác Hagrid. những con người to lớn xinh đẹp.
Họ ở đâu ạ? Ron nói.
Trên những ngọn núi, bác Hagrid nói không nhiệt tình lắm.
Thế tại sao dân Muggles không...?
Bọn họ có, Hagrid u ám nói. Chỉ những cái chết của bọn họ lun được qui cho là tai nạn trên núi, đúng hông?
Bác sửa lại miếng thịt để nó có thể phủ lên toàn bộ vết tím.
Tiếp tục đi, bác Hagrid, bác hãy kể cho chúng cháu bác làm gì ở đó! Ron nói. Bác hãy kể về cuộc tấn công của những người khổng lồ và Harry sẽ kể cho bác bạn ấy bị bọn Giám Ngục tấn công như thế nào-
Bác bóp chặt cái ca và buông rơi miếng thịt cùng một lúc; một đống tương nước dãi, chè và máu rồng văng ra khỏi bàn khi bác Hagrid ho, nói lắp bắp và miếng thịt trượt xuống sàn.
Cháu định nói gì vậy, bị bọn Giám ngục tấn công? bác Hagrid gầm lên.
Bác không biết à? Hermione hỏi bác, mắt mở to.
Bác chẳng biết cái gì hết trơn kể từ khi bác đi. Bác đang làm nhiệm vụ bí mật mà, bác hông muốn những con cú theo bác khắp mọi chốn – bọn Giám Ngục đáng nguyền rủa! Hông có gì nghiêm trọng chứ?
Có nghiêm trọng, bọn chúng đến và tấn công cháu và thằng anh họ cháu, và sau đó Bộ Pháp thuật đuổi cháu khỏi trường -
Cái gì?
- và cháu phải ra trước một phiên toà và mọi thứ khác, nhưng hãy nói cho chúng cháu về những người khổng lồ trước đã.
Cháu bị đuổi học!
Hãy kể cho chúng cháu về kỳ nghỉ hè của bác và cháu sẽ kể cho bác chuyện của cháu.
Bác Hagrid nhìn nó giận dữ bằng con mắt mở lớn. Harry nhìn trả, vẻ quả quyết vô tội hiện rõ trên mặt nó.
Thôi được , bác Hagrid nói với giọng đầu hàng.
Bác cúi xuống và giật miếng thịt rồng ra khỏi miệng con Fang.
Ôi, bác Hagrid, đừng làm như thế, nó không vệ sinh lắm đâu— Hermione bắt đầu, nhưngt Hagrid đã ấp miếng thịt trở lại con mắt sưng phồng của mình.
Bác uống thêm một ngụm nước trà nữa để lấy hơi, sau đó nói, Bọn bác ra đi ngay sau khi học kỳ kết thúc-
Bà Maxime đi cùng bác đúng không? Hermione nói xen vào.
Phải rồi , bác Hagrid nói, và một vẻ dịu dàng xuất hiện trên vùng vài insơ của khuôn mặt bác, chỗ chưa bị bộ râu hay miếng thịt che khuất mất. Phải, hai người bọn bác cùng đi. Và bác phải nói điều này, bà ấy chẳng sợ điều gì hết, bà Olympe ấy. Các các biết đấy, bà ấy rất tốt, ăn mặc lịch sự, và biết rõ noiư chúng ta sẽ đến, bác tự hỏi bà ấy cảm thấy như thế nào khi trèo qua những tảng đá và ngủ trong các hang động, nhưng bà ấy không hề phàn nàn.
Bác có biết nơi bác đến ở chỗ nào không? Harry lặp lại. Bác có biết những người khổng lồ đó ở đâu không?
À, cụ Dumbledore biết, và cụ nói cho bác, bác Hagrid nói.
Are they hidden? Ron hỏi. Nó có bí mật không, họ ở đâu ạ?
Cũng không bí mật lắm đâu bác Hagrid nói, lắc lắc cái đầu bờm xờm. Đó chỉ là phần lớn các phù thuỷ không bao giờ thắc mắc la bọn họ ở đâu thôi, khá xa chỗ này đấy. Nhưng ở nơi đó bọn họ zất khó chạm trán với con người, vì vậy chúng ta cần phải có những chỉ dẫn của c
Trang:
[<] 1,
231,
232,[233],
234,
235,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):