p học để đảm bảo có đủ không khí trong lành, mặc dù những quả bóng đó làm cho bọn chúng có bề ngoài kì cục trông như là đang đội trên đầu những cái bể cá lộn ngược.
Thầy Filch lảng vảng trong các hành lang, tay lăm lăm một cây roi ngựa, cố gắng đến tuyệt vọng để bắt được những kẻ vi phạm, nhưng vấn đề là ở chỗ có quá nhiều những kẻ đó khiến thầy không biết xoay xở như thế nào. Đội Kiểm Tra cố gắng giúp đỡ thầy, nhưng luôn có những thứ dị thường xảy ra với những thành viên của Đội đó. Thằng Warrington trong đội Quidditch nhà Slytherin được đưa đến bệnh xá với một thứ bệnh khủng khiếp về da khiến cho nó trông như bị phủ bằng bỏng ngô; Pansy Parkinson, đã làm cho Hermiones hết sức vui thích khi nó bỏ tất cả các tiết học của ngày tiếp theo vì tự dưng mọc trên đầu một cặp sừng.
Trong khi đó, có thể thấy rõ là Fred and George đã kịp bán rất nhiều Hộp Snack Skiving trước khi chuồn khỏi Hogwarts. Bà Umbridge bước vào một lớp học chỉ để thấy ở đó các học sinh đang bị ngất, bị nôn mửa, bị các cơn sốt trầm trọng hay máu chảy không ngừng từ cả hai lỗ mũi. Điên lên vì giận dữ và bất lực, bà ta cố gắng tìm ra nguyên nhân vủa những triệu chứng không thể giải thích đó, nhưng các học sinh vẫn cứng đầu cứng cố nói với bà ta là bọn chúng đang phải chịu một thứ triệu chứng được gọi nôm na là "Triệu chứng Umbridge". Sau khi phạt cấm túc bốn lớp liên tiếp mà vẫn không thể khám phá ra bí mật của bọn chúng, bà ta buộc phải từ bỏ công cuộc điều tra và cho phép hàng loạt học sinh bị chảy máu, ngất và nôn mửa rời khỏi lớp học.
Tuy nhiên, không chỉ những người sử dụng hộp Snackboxes là đang ganh đua nhau để trở thành Đầu Trò Quậy, con yêu tinh Peeves có vẻ đã khắc sâu những lời của Fred vào tận tim. Cười khúc khích điên khùng, nó lượn lờ khắp trường, lật tung những cái bàn, làm nổ tung những cái bảng đen, làm đổ những bức tượng và những cái bình; hai lần nhốt bà Norris vào trong một bộ áo giáp, khiến cho khi được thầy giám thị cứu thoát đã gào lên ầm ỹ. Con Peeves đập tan thành từng mành các đèn lồng và thổi tắt những cây nến, tung hứng những cây đuốc cháy bùng bùng trên đầu các học sinh đang kêu thét lên, làm cho những đống giấy da được xếp gọn ghẽ rơi đổ vào đống lửa hay quẳng ra ngoài cửa sổ; gây ra một trận lũ lụt ở tầng hai khi nó mở tất cả các vòi nuớc trong phòng tắm, thả một túi đầy nhện đen ngay giữa Gian Đại Sảnh trong lúc học sinh đang ăn sáng và, khi nào nó muốn xả hơi thì nó tiêu tốn hàng giờ đồng hồ trôi lẵng nhẵng sau bà Umbridge và búng lưỡi khinh bỉ rất to mỗi khi bà ta nói.
Không ai trong số giáo viên, ngoại trừ thầy Filch có vẻ muốn nhấc tay giúp bà ta. Không những thế, một tuần sau chuyến đào thoát của Fred và George, Harry nhìn thấy giáo sư McGonagall đi ngang qua con Peeves lúc đó đang cố tháo cái chao đèn pha lê ra và nó có thể thề là nó nghe thấy giáo sư thốt lên với con yêu tinh qua một khoé miệng, "Phải vặn nó ngược lại cơ."
Thêm vào đó, Montague vẫn chưa bình phục lại sau khi ở trong cái toilet đó; nó vẫn còn rất hoảng sợ và mất phương hướng, và mọi người thấy ba má nó sải bước trên ở lối đi trước lâu đài vào một sáng Thứ Ba, trông hết sức tức giận.
"Chúng ta có nên nói gì đó không?" Hermione nói hết sức lo lắng, cô bé tỳ má vào cánh cửa số lớp Bùa Chú để có thể nhìn thấy ông bà Montague đang bước vào trong. "Về cái đã xảy ra cho cậu ta? Nếu như nó có thể giúp bà Pomfrey chữa cho cậu ta?"
"Tất
Trang:
[<] 1,
374,
375,[376]
[>]Đến trang (tối đa 376):