XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
nhiên là không, nó sẽ khỏi thôi," Ron hờ hững nói.

"Dù sao thì cùng thêm việc cho bà Umbridge đúng không?" Harry nói với giọng thoả mãn.

Cả nó và Ron đang dùng những cây đũa phép gõ nhẹ vào những cái tách trà để ếm bùa. Cái tách của Harry mọc ra bốn chân ngắn ngủn đến mức nó không thể chạm tới mặt bàn mà khua loạn lên trong không khí. Cái chén của Ron mọc ra những cái chân khẳng khiu mềm xèo, chúng đỡ cái tách trà lên khỏi mặt bàn hết sức khó khăn, xiêu vẹo được một vài giây sau đó đổ gập xuống và làm cho cái tách vỡ làm đôi.

"Reparo," Hermione nói nhanh, và gắn các mảnh vỡ bẵng một cái vẫy đũa. "Tất nhiên là vậy rồi, nhưng nếu như Montague sẽ không bao giờ bình phục thì sao?"

"Ai thèm quan tâm?" Ron cáu kỉnh nói, trong khi cái tách của nó lại đứng lên xiêu vẹo như say rượu một lần nữa, run run trên các đầu gối. "Thằng Montague chẳng phải đã làm cho nhà Gryffindor bị trừ bao nhiêu điểm còn gì? Nếu như cậu muốn lo lắng cho ai đó, hãy nghĩ tới mình nè, Hermione!"

"Cậu à?" cô nói, trong khi túm lấy cái tách trà của mình bởi nó cứ nhảy vòng vòng vui sướng qua cái bàn trên bốn cái chân bằng gỗ liễu cứng cáp và đặt nó trước mặt mình. "Tại sao mình lại phải lo lắng cho cậu?"

"Khi nào lá thư của má qua được quy trình kiểm tra của bà Umbridge," Ron chua chát nói, bây giờ nó đỡ lấy cái tách trà của mình trong khi những cái chân ẻo lả vẫn cố gắng vô vọng để đỡ lấy cái trọng lượng của nó, "Mình sẽ thực sự ngập trong rắc rối. Mình sẽ chẳng ngạc nhiên đâu nếu má gửi một lá Thư Sấm nữa."

"Nhưng mà -"

"Đó sẽ là lỗi của mình vì đã để cho Fred và George chuồn mất, rồi các cậu sẽ thấy," Ron ủ rũ nói. "Má sẽ nói lẽ ra mình phải ngăn các anh ấy làm như thế, mình nên túm những cái đuôi chổi của các anh ấy và kéo lại hay làm những việc tương tự … đúng thế đấy, đó sẽ là lỗi của mình."

"E hèm, nếu má cậu làm vậy thì thậ là không công bằng, cậu không thể làm gì được! Nhưng mình tin chắc là má cậu sẽ không làm như vậy đâu, ý mình là, nếu như các anh ấy thực sự có một nơi trú ngụ ở Diagon Alley, thì hẳn là các anh ấy đã sắp sẵn kế hoạch từ lâu rồi."

"Phải, nhưng còn một điều khác, làm thế nào mà họ có được chỗ đó?" Ron nói, nó gõ cây đũa hơi mạnh vào cái tách trà làm cho những cái chân của nó lại đổ sụp xuống và nằm co giật trước mặt nó. "Các anh ấy thật là ranh ma đúng không? Phải có hàng đống Galleons để thuê được một chỗ ở Diagon Alley. Má sẽ muốn biết các anh ấy đã làm những gì để có được từng đấy vàng."

"Đúng vậy, mình cũng tự hỏi như vậy," Hermione nói, trong khi ra lệnh cái tách trà của mình nhẩy nhảy quanh cái tách trà của Harry, những cái chân nhỏ ngắn ngủn này vẫn không thể chạm tới mặt bàn, "Mình tự hỏi liệu có phải Mundungus đã thuyết phục các anh ấy bán các thứ đồ được đánh cắp hay những thứ tồi tệ tương tự hay không."

"Không phải là ông ta đâu," Harry nói cộc lốc.

"Làm sao mà cậu biết được?" Ron và Hermione đồng thanh nói.

"Bởi vì -" Harry ngập ngừng, nhưng có vẻ giây phút xưng tội cuối cùng cũng phải đến. Việc giữ im lặng sẽ là không tốt nếu như điều đó có nghĩa là có ai đó sẽ nghi ngờ Fred và George là những tên tội phạm. "Mình đã đưa vàng cho các anh ấy. Mình đã đưa cho họ toàn bộ phần thưởng Cúp Tam Pháp Thuật mà mình nhận được tháng Sáu năm ngoái."

Có một sự im lặng sững sờ, sau đó cái tách trà của Hermione nhẩy qua mé

Trang: [<] 1,375,376,[377],378,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):