Polly po-cket
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
p bàn và rơi thẳng xuống sàn.

"Ôi trời, Harry, cậu không thể làm việc đó!" cô bé nói.

"Có, tớ đã làm việc đó," Harry nói với vẻ nổi loạn. "Và tớ không hối tiếc đâu. Tớ không cần đến số vàng đó và các anh ấy thì rất muốn có một Tiệm Giỡn."

"Nhưng nếu như thế thì thật là tuyệt!" Ron nói, trông nó rất xúc động. "Tất cả là do cậu, Harry – Má sẽ không thể buộc tội mình được! Mình có thể nói với má được chứ?"

"Được, mình hy vọng là cậu sẽ khá hơn," Harry uể oải nói, "nhất là nếu như má cậu nghĩ là các anh ấy tiêu thụ những cái vạc ăn cắp hay những thứ tương tự."

Hermione chắng nói gì nữa trong suốt phần còn lại của tiết học, nhưng Harry ngờ là sự tự kiềm chế của cô bé nhất định sẽ bùng nổ nhanh chóng. Sự ngờ vực đó được khẳng định ngay khi bọn chúng rời lâu đài để nghĩ giải lao và đứng dưới ánh mặt trời nhợt nhạt của tháng Năm, cô bé nhìn Harry chăm chằm bằng đôi mắt nhỏ và sáng, quả quyết mở miệng.

Harry chặn ngang trước khi cô bé kịp mở miệng.

"Cậu cằn nhằn mình chẳng có ích gì hết, mọi việc đã xảy ra," nó kiên quyết nói. "Fred và George đã cầm vàng - đã tiêu khá nhiều –mình không thể và không muốn lấy lại. Vì vậy, cậu đừng nòi gì hết cả, Hermione."

"Mình không định nói bất cứ thứ gì về hai anh Fred và George!" cô bé nói với giọng bị tổn thương.

Ron khịt mũi vẻ không tin và Hermione ném cho nó một cái nhìn khó chịu.

"Mình không định nói mà!" cô bé tức giận nói. "Trong thực tế, mình định hỏi Harry khi nào cậu ấy quay lại chỗ thầy Snape và đề nghị thầy dậy thêm về bùa Phong toả (Occlumency)!"

Trái tim Harry chùng hẳn xuống. Ngay khi bọn chúng cạn kiệt chuyện về đề tài chuyến đào thoát đầy kịch tính của Fred và George, câu chuyện đã tiêu tốn vô khối các giờ đồng hồ, Ron và Hermione muốn được nghe tin tức của chú Sirius. Và bởi vì Harry chưa hề kể cho các bạn mình lý do tại sao nó muốn nói chuyện với chú Sirius ngay lập tức, nên rất khó có thể bịa ra cái gì đó để kể cho bọn chúng; nó kết thúc câu chuyện một cách trung thực là chú Sirius muốn Harry quay trở lại với các buổi tập bùa Occlumency. Bây giờ nó hối tiếc về điều đó hơn bao giờ hết; Hermione sẽ không bao giờ buông tha khỏi chủ đề này và sẽ luôn quay lại với nó vào những lúc nó ít ngờ tới nhất.

"Cậu đừng có nói với mình là cậu thôi không còn có những giấc mơ kỳ cục nữa," Hermione nói, "bởi vì Ron nói với mình là cậu lại nói mớ trong lúc ngủ tối qua."

Harry ném cho Ron một cái nhìn giận dữ. Ron có vẻ xấu hổ.

"Cậu chỉ nói mớ một lúc thôit," cậu lẩm bẩm với vẻ có lỗi. "Một cái gì đó như là "chỉ một chút nữa thôi"."

"Mình mơ mình đang xem cậu chơi Quidditch," Harry nói dối thẳng thừng. "Mình cố gắng nhắc cậu vươn người thêm một chút nữa là tóm được trái banh Quaffle."

Hai tai Ron đỏ ửng lên. Harry cảm thấy một chút thoả mãn vì được báo thù; dĩ nhiên nó chẳng mơ thấy cái gì tương tự như thế cả.

Đêm qua, nó lại mơ thấy mình đang đi dọc hành lang đến Văn phòng Những Điều Thần Bí. Nó đã đi qua một gian phòng có hình tròn, sau đó gian phòng tràn ngập những tiếng động và ánh đèn nhảy múa, cuối cùng nó lại thấy mình ở trong gian phòng trông như một cái hang kê đầy những cái kệ, trên đó xếp các quả cầu thuỷ tinh.

Nó vội vã đi thẳng đến dẫy số chín-mươi-bảy, rẽ trái và chạy dọc cái kệ đó … rõ ràng là nó đã nói to … chỉ

Trang: [<] 1,376,377,[378],379,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):