Harry quay lại nhìn mẩu chuyện. Một cảm giác khiếp sợ đang dâng lên giống như mật đắng trong họng nó.
“Làm thế nào mà chúng ta lại không nhận ra cái Bẫy Quỷ nhỉ. Chúng ta đã từng nhìn thấy nó rồi mà... chúng đã có thể ngăn chặn việc này xảy ra.”
“Ai mà biết được cái Bẫy Quỷ lại vào bệnh viện bằng cách nguỵ trang thành một chậu cây.” Ron nói sắc nét. “Đó không phải là lỗi của bọn mình, cái người mà gửi nó cho ông ta mới phải chịu trách nhiệm! Họ đúng là ngu thực sự, tại sao họ không kiểm tra xem họ đang mua cái gì nhỉ?”
“Ôi, thôi nào Ron!” Hermione run run. “Mình không nghĩ rằng ai đó lại đặt một cái Bẫy Quỷ vào một cái chậu và không nhận ra rằng nó cố gắng giết những người chạm vào nó. Đây - đây là một vụ giết người... một vụ giết người thông minh... nếu như cái cây được gửi đến bằng cách nặc danh, làm thế nào mà mọi người tìm ra ai gửi nó được?”
Harry không nghĩ về cái Bẫy Quỷ. Nó đang nhớ lại lúc đi thang máy xuống tầng chín của Bộ vào ngày diễn ra phiên toà của nó và người đàn ông mặt vàng ủng đã vào thang máy ở tầng cửa ra vào.
“Mình đã gặp Bode rồi,” nó nói chậm rãi. “Mình nhìn thấy ông ta ở Bộ cùng với bố của cậu.”
Miệng Ron há hốc.
“Mình đã nghe thấy bố nói về ông ta ở nhà! Ông ta bị cấm khẩu, ông làm ở Cục Những Điều Bí Ẩn!”
Chúng nhìn nhau mất một lúc, sau đó Hermione kéo tờ báo về phía mình, gấp nó lại, nhìn trừng trừng vào những bức ảnh của mười Tử Thần Thực Tử trốn thoát ở trang nhất, rồi bước đi.
“Cậu đi đâu đấy?” Ron giật mình.
“Đi gửi một bức thư,” Hermione nói, vắt cái cặp của cô bé lên vai. “Điều này... ừm, mình không biết là có được hay không... nhưng cũng đáng để thử... và mình là người duy nhất có thể.”
“Mình rất ghét cái kiểu này của con nhỏ.” Ron cằn nhằn khi nó và Harry rời khỏi bàn và cùng đi chầm chậm ra khỏi Đại Sảnh Đường. “Điều đó có giết nhỏ đó không nếu như nhỏ nói với tụi mình nhỏ đang làm gì chỉ một lần thôi? Mà cũng chỉ mất thêm mười giây chứ mấy... hey, bác Hagrid!”
Hagrid đang đứng bên cái cửa dẫn vào Sảnh Ngoài, chờ đám nhà Ravenclaws đi qua. Ông vẫn còn thâm tím nặng nề giống như cái ngày mà ông trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ với những người khổng lồ và có một vết cắt mới ngang sống mũi.
“Khoẻ hông, hai đứa?” ông nói, cố gắng tập trung cho ra một nụ cười, nhưng chỉ là một sự nhăn nhó đau đớn.
“Bác có khoẻ không vậy, bác Hagrid?” Harry hỏi, đi theo ông khi ông lết theo đám nhà Ravenclaws.
“Tốt, tốt,” Hagrid nói với sự giả tạo yếu ớt của sự thoải mái; ông vẫy tay lên và gần như không thấy mình đang đe doạ Giáo sư Vector đang đi qua với vẻ mặt khiếp sợ. “Đang bận, các cháu biết rồi đấy, những thứ bình thường thôi - bài học phải chuẩn bị - vài con kỳ nhông bị thối vảy - và ta đang trong thời gian thử thách,” ông lầm bầm.
“Bác đang trong kỳ thử thách?” Ron nói rất to, đến nỗi rất nhiều học sinh đi qua nhìn quanh một cách hiếu kỳ. “Xin lỗi, ý cháu là - bác đang bị thử thách à?” Ron thì thầm.
“Ừ,” Hagrid nói. “Điều này không tệ hơn ta nghĩ là mấy, nói thật với c
Trang:
[<] 1,
301,
302,[303],
304,
305,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):