ng lại ở giới hạn cho phép, Fred nói.
Bọn anh luôn được hoan nghênh, George nói.
Nhưng bọn anh luôn luôn dừng lại trước khi gây ra tình trạng lộn xộn thực sự, Fred nói.
Thế còn bay giờ? Ron nói thăm dò
Ờ, bây giờ - George nói.
- khi mà cụ Dumbledore đã bỏ đi - Fred nói.
- bọn anh cho là một chút lộn xộn — George nói.
— là cái mà bà Hiệu trưởng mới của chúng ta xứng đáng được nhận, Fred nói.
Các anh được làm như thế! Hermione thì thầm. Thực sự là các anh không được làm như vậy! Bà ấy đang muốn có cớ để đuổi học các anh!
Em không hiểu à, Hermione? Fred nói, và mỉm cưởi với cô bé. Bọn anh không thiết tha với việc ở lại chút nào nữa. Bọn anh đã bỏ đi ngay rồi nếu bọn anh không quyết định là phải làm cái gì đó cho cụ Dumbledore trước đã. Vì thế, dù sao, nó kiểm tra đồng hồ của mình, giai đoạn một cũng chuẩn bị bắt đầu. Anh sẽ đến Đại Sảnh để ăn trưa, nếu anh là các em, để các giáo viên không cho là các em dính dáng đến chuyện này.
Không dính dáng đến chuyện gì? Hermione lo lắng nói.
Các em sẽ biết ngay thôi, George nói. Lẹ lên nào.
Fred và George quay gót và biến mất trong đám đông đang xuống cầu thang đi ăn trưa. Có vẻ bị bối rối cao độ, Ernie lẩm bẩm cái gì đó về bài tập Biến hình chưa làm xong và chạy đi mất.
Mình nghĩ là chúng ta nên đi khỏi đây thôi, các cậu biết đấy Hermione căng thẳng nói. chỉ là để đề phòng...
Ờ, đi thôi, Ron nói, và ba đứa đi về phía cáccánh cửa của Đại Sảnh, nhưng Harry chỉ vừa mới kịp nhìn thấy bầu trời với những đám mây trắng đang bay thì có ai đó vỗ vào vai nó, khi quay lại, mũi nó suýt nữa thì cụng vào mũi của thầy giám thị Filch. Nó bước lùi lại một vài bước; thầy Filch trông dễ nhìn nhất khi đứng xavừa đủ.
Bà Hiệu trưởng muốn gặp trò, Potter, thầy ranh mãnh nói.
Em không làm gì, Harry nói một cách ngớ ngẩn, đầu nó nghĩ tới cái mà Fred và George định làm. Cằm thầy rung lên vì nén cuời.
Có tật thì giật mình, phải không? thầy thở khò khè. Theo ta.
Harry liếc nhìn trở lại Ron và Hermione, cả hai đứa trông có vẻ rất lo lắng. Nó nhún vai và đi theo thầy Filch trở lại vào Tiền Sảnh, lách ngược lại các học sinh đói ngấu đang lũ lượt đi ăn.
Thầy Filch có trông đang đặc biệt vui vẻ; thầy ầm ừ trong miệng khi bọn họ trèo lên cầu thang đá. Khi bọn họ lên đến chiếu nghỉ của tầng một, thầy nói Mọi thứ quanh đây đang thay đổi, đúng không, Potter.
Em thấy rồi, Harry lạnh lùng nói.
Hừm… Ta đã nói với cụ Dumbledore hàng bao năm nay là cụ đã quá nương nhẹ với các học sinh, thầy Filch nói, và cười khúc khích vẻ khoái trá. Lũ bẩn thỉu chúng mày sẽ không bao giờ còn dám thả Đạn thối nữa nếu chúng mày biết ta được phép trừng phạt chúng mày bằng roi, đúng không? Không một đứa nào sẽ cón tơ tưởng đến chuyện ném Fanged Frisbees trong các hàng lang nữa nếu ta có thể treo cổ chân chúng mày lên trong văn phòng của ta? Nhưng khi Đạo luật Giáo dục số 29 được ban hành, Potter,ta sẽ được phép làm tất cả những việc đó… và bà ấy đã đề nghị ông Bộ trưởng ký lệnh trục xuất con yêu tinh Peeves… ôi, mọi thứ ở đây sẽ rất khác với việc bà ấy lên nắm quyền.
Bà Umbridge rõ ràng là đã tiến được những bước dài để kéo thầy Filch về phe bà ta, Harry nghĩ, và điều tồi tệ nhứt là ông ta sẽ trở thành một thứ vũ khí quan trọng; thầy biết rõ các lối đi bí mật tr
Trang:
[<] 1,
346,
347,[348],
349,
350,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):