Insane
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ói dứt khoát, đưa lại quyển sách cho cô bé, chảy đầy nước mắt.

Trong lúc đó, Ron đang đọc một số lượng những câu Thần Chú dành cho hai năm với ngón tay bịt chặt tai, môi đang mấp máy im lặng; Seamus Finnigan đang nằm ngửa thẳng ở trên sàn nhà, thuật lại định nghĩa Bùa Chú Thực Sự trong khi Dean đang kiểm tra nó trong cuốn Sách Giáo Khoa Bùa Chú, Cấp 5; còn Parvati và Lavender, đang thực hành Bùa Di Chuyển cơ bản, làm cho hộp bút của chúng chạy quanh mép bàn.

Bữa tối đúng là một công việc dễ chịu đêm hôm đó. Harry và Ron không nói nhiều, nhưng đã ăn với một sự sảng khoái, đã học hành mệt mỏi cả ngày. Hermione, mặt khác, thường xuyên đặt dao và dĩa của mình xuống, và cúi xuống dưới bàn để lấy cái túi của cô bé, để cô có thể lấy ra một cuốn sách để kiểm tra một vài sự việc và con số. Ron đã nói với cô bé rằng cô phải có một bữa ăn đúng kiểu hoặc cô sẽ không thể ngủ được đêm đó, khi cái dĩa của cô bé rơi từ trên những ngón tay mềm mại xuống cái đĩa của cô với một tiếng leng keng rất to.

‘Ôi, trời ơi,’ cô bé nói khẽ, nhìn chằm chằm vào Hội Trường Ngoài. ‘Có phải là họ không nhỉ? Đó là những người chấm thi phải không?’

Harry và Ron quay phắt lại trên cái ghế băng của chúng. Qua cánh cửa của Đại Sảnh Đường chúng có thể nhìn thấy Umbridge đứng cùng với một nhóm những ông bà phù thuỷ cao tuổi. Umbridge, Harry rất thoả mãn khi nhìn thấy, trông có vẻ lo lắng.

‘Chúng ta sẽ đến đó và xem cẩn thận hơn chứ?’ Ron nói.

Harry và Hermione gật đầu và chúng vội vàng đến cánh cửa đôi dẫn vào Hội Trường Ngoài, chậm lại khi chúng bước qua ngưỡng cửa để đi bộ bình thản qua những người chấm thi. Harry nghĩ rằng Giáo sư Marchbanks phải là một phù thuỷ nhỏ bé và còng lưng với một vẻ mặt nhiều nếp nhăn đến nỗi nó trông giống như bị phủ bởi mạng nhện; Umbridge đang nói chuyện với bà rất kính cẩn. Giáo sư Marchbanks có vẻ hơi lãng tai; bà đang trả lời Giáo sư Umbridge rất to mà trong thực tế họ chỉ đứng cách nhau một bước chân.

‘Chuyến đi rất tốt, chuyến đi rất tốt, chúng ta đã đi như vậy rất nhiều lần trước đây!’ bà nói một cách sốt ruột. ‘Lúc này, tôi đã không nghe tin tức về Dumbledore gần đây!’ bà thêm vào, nhìn quanh Hội trường dường như rất hi vọng rằng ông có thể bất thình lình xuất hiện từ một cái tủ đựng chổi. ‘Không có thông tin về ông ấy ở đâu, ta cho là như vậy?’

‘Không có một chút nào,’ Umbridge nói, ném một cái nhìn ác ý về phía Harry, Ron và Hermione đang nhởn nhơ xung quanh chân cầu thang khi Ron giả vở buộc lại dây giày của mình. ‘Nhưng tôi dám nói rằng Bộ Pháp Thuật sẽ bắt được ông ta nhanh đến mức có thể.’

‘Ta nghi ngờ đ"ều đó,’ Giáo sư Marckbanks nhỏ bé thét lên, ‘arông thể nếu như Dumbledore không muốn bị phát hiện! Ta biết... đã đích thân kiểm tra ông ta môn Biến và Bùa Chú khi ông thi NEWT... làm mọi thứ bằng đũa thần mà ta chưa hề nhìn thấy trước đó.’

‘Vâng... ừm...’ Giáo sư Umbridge nói khi Harry, Ron và Hermione lê bước chân lên cái cầu thang bằng cẩm thạch chậm đến mức có thể, ‘để tôi chỉ cho bà phòng giáo viên. Tôi dám nói rằng bà sẽ muốn một tách tr_ sau chuyến đi của bà.’

Đó là một buổi tối không dễ chịu. Mọi người đang cố gắng ôn lại vào những phút cuối nhưng không ai có vẻ khá hơn cả. Harry lên giường ngủ sớm nhưng sau đó nằm thao thức đến hàng giờ. Nó nhớ lại sự tham khảo về nghề nghiệp của nó và lời tuyên bố giận dữ của McGonagall

Trang: [<] 1,393,394,[395],396,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):