của mày không cần đến tin tức của chúng tao!"
"Con nói tất cả cho dượng nghe rồi đấy." Harry nói.
Vợ chồng nhà Dursley trợn tròn mắt trong giây lát, rồi dì Petunia nói:
"Mày là một kẻ nói dối quá lộ liễu. Thế thì những con cú..." Dì Petunia cũng hạ giọng khiến Harry phải đoán theo nhịp mấp máy môi những từ tiếp theo "... thì để làm gì nếu mà chúng không đưa cho mày tin tức hả?"
"Aha!" - Dượng Vernon kêu lên như là chiến thắng ai vậy. "Đừng nói dối nữa, thằng oắt! Cứ làm như chúng tao không biết mày nhận được tin tức từ những con cú bệnh dịch của mày."
"Những con cú... đâu có đưa cho con tin tức." - Harry nói không ra tiếng.
"Tao không tin!" Dì Petunia nói ngay.
"Tao cũng thế." Dượng Vernon củng cố.
"Chúng tao biết mày rồi phải sẽ nói một cái gì đó nực cười" Dì Petunia thêm vào
"Chúng tao không ngu, mày biết đó" Dượng Vernon nói thêm.
"Ồ, cái tin đó thiệt là mới mẻ đối với con." Harry nói, thái dương của cậu giần giật, và trước khi nhà Dursley có thể gọi cậu lại được thì cậu đã kịp quay người lại, đi qua bãi cỏ, bước qua bức tường thấp rào khu vườn và sải bước trên đường phố.
Cậu đang gặp rắc rối và cậu hiểu điều đó. Cậu sẽ phải đối mặt với Dượng và Dì sau đó và trả giá cho sự vô lễ của cậu, nhưng bây giờ cậu không quan tâm lắm đến điều đó vì cậu còn nhiều áp lực lên tâm trí cậu.
Harry chắc chắn rằng tiếng "Rắc" đó đã phát ra vì có ai đó hiện hình hoặc biến mất. Đó chính xác là cái tiếng mà con gia tinh Dobby đã gây ra khi nó biến mất trong không khí. Có thể chăng là Dobby đang ở đường Privet Drive? Có thể chăng Dobby ở bên cậu ngay lúc đó? Cùng với ý nghĩ đó trong đầu Harry sải bước qua con đường Privet Drive, nhưng ý nghĩ ấy dường như hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí cậu khi cậu chắc chắn rằng Dobby không biết cách tàng hình.
Tiếp tục đi, Harry luôn cảnh giác về chuyện đã xảy ra, vì cậu đi uỳnh uỵch trên đường phố nên cái chân của cậu thường xuyên mang đến một cách tự nhiên cho cậu cái ý nghĩ ám ảnh đó. Vài bước đi một lần, cậu lại liếc về phía sau vai mình. Một cái ma thuật gì đó đang gần cậu lúc cậu nằm ở cái bụi cây tú cầu sắp chết khô của dì Petunia, cậu chắc chắn như vậy. Nhưng sao họ không nói với cậu, sao họ không liên lạc với cậu, sao đến bây giờ họ vẫn còn trốn cậu?
Và sau đó, khi những suy đoán của cậu đã thất bại, thì nó đã đi ra khỏi đầu cậu.
Có thể cuối cùng chẳng có cái ma thuật nào ở đây cả. Có thể cậu đã quá liều lĩnh: chỉ một dấu hiệu nhỏ nhoi nhất từ cái thế giới của cậu thôi, thế mà cậu đã vộ vàng đáp trả nó. Cậu có chắc rằng đó không phải là tiếng vỡ của cái gì đó trong nhà hàng xóm không?
Harry cảm thấy mình mất hết cảm giác, chúng đã chìm vào cơn đau... và trước khi cậu hiểu rằng đó là cảm giác của sự tuyệt vọng đã ám ảnh cậu suốt mùa hè này thì nó đã trở lại lần nữa.
Sáng ngày mai cậu sẽ thức giấc vì tiếng đồng hồ báo thức vào lúc năm giờ sáng như vậy cậu có thể thưởng cho con cú mang tờ Daily Prophet 0 nhưng có hy vọng nhỏ nhoi nào về việc tiếp tục nhận những tờ báo đó nữa không? Harry sẽ chỉ đơn thuần liếc ở trang bìa trước khi vứt tờ báo sang bên cạnh trong những ngày qua, vì cậu nghĩ khi Voldermort trở lại thì đó chắc chắn phải là tin quan trọng nhất, và đó là điều duy nhất mà Harry quan tâm đến.
Nếu cậu may mắn, thì sẽ có những
Trang:
[<] 1,
2,
3,[4],
5,
6,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):