y hả?”
“phải ko?”
“ờ…đúng là vậy, nhưng rồi sao?”
“vậy là bồ chỉ định kiểm tra một câu thần chú chưa biết, được viết bằng tay và xem coi cái gì xảy ra hả?”
“tại sao lại có vấn đề nếu nó viết bằng tay?”Harry nói, khoái việc ko phải trả lời phần còn lại của câu hỏi hơn.
“tại vì chắc chắn nó ko được Bộ pháp thuật cho phép”, Hermione nói. “với lại,” cô bé thêm vào, khi thấy Harry và Ron tròn mắt lên, “bởi vì mình bắt đầu nghĩ rằng nhân vật Hoàng tử này hơi bị lắm mưu nhiều kế”
Cả Harry và Ron đều hét lên để ngăn ko cho cô bé nói ngay lập tức.
“Đó chỉ là một trò đùa mà!”, Ron vừa nói vừa đổ xốt cà chua nấm lên món xúc xích của nó.“chỉ để cười, Hermione, có vậy thôi!”
“bằng cách treo ngược người ta lên lủng lẳng chỗ mắt cá chân?” Hermione nói. “Ai lại để thời gian và công sức vô việc làm ra những bùa chú kiểu đó”
“Fred và George”-Ron nói, nhún vai- “ và..ơ..”
“Ba mình”-Harry nói- Nó vừa mới nhớ ra.
“cái gì?”, Ron và Hermione cùng hỏi.
“ba mình từng xài câu thần chú này”, Harry nói “mình, à, thầy Lupin nói với mình”
Phần cuối đó ko đúng; thật ra Harry đã từng thấy ba nó sử dụng câu thần chú để ếm Snape, nhưng nó chưa hề kể với Ron và Hermione về chuyến đi đặc biệt của nó vào Chậu tưởng ký. Bây giờ, mặc dù vậy, một khả năng bỗng xuất hiện trong đầu Harry. Có khi nào Hoàng tử máu lai chính là…?
“có thể cha cậu đã sử dụng nó, Harry à,” Hermione nói, “nhưng ông ấy ko phải là người duy nhất. Chúng ta từng thấy cả một bọn người xài nó, có lẽ mấy bồ quên mất rồi. Treo người ta lủng lẳng trong ko khí. Làm cho họ trôi lềnh bềnh, tê cóng và ko phản kháng được”
Harry nhìn chăm chăm vào cô bé. Với một cảm giác nôn nao, nó cũng đã nhớ ra hành động của bọn tử thần thực tử ở cúp Quidditch thế giới. Ron vớt vát giúp nó.
“Cái đó khác mà”, Ron nói mạnh mẽ. “Mấy kẻ đó lạm dụng nó. Harry và cha bồ ấy chỉ muốn một chuyện đùa thôi. Tại bồ ko thích vị Hoàng tử đó, Hermione,” nó thêm vào, đưa miếng xúc xích đến trước mặt cô bé nghiêm nghị, “tại vì người đó giỏi môn Độc dược hơn bồ-”
“không liên quan gì tới chuyện đó cả!” Hermione nói, hai má ửng đỏ. “Tôi chỉ nghĩ thật là vô trách nhiệm khi thực hiện bùa chú mà bồ còn không biết nó sẽ làm gì, và hãy ngừng nói về “Hoàng tử” như thể đó là một tước vị của hắn, tôi cá đó chỉ là một cái nickname ngu ngốc, và ko có vẻ gì hắn là một người tốt đối với tôi cả!”
“Mình ko biết bồ lấy cách hiểu đó ở đâu ra”, Harry giận dữ. “ Nếu ông ấy là một Tử thần thực tử tiềm tàng đi, thì ông ta đâu có khoe khoang về chuyện là một phù thủy lai như vậy chứ?”
Khi nó nói vậy, Harry nhớ ra cha nó là một phù thủy thuần chủng, nhưng nó vội đẩy suy nghĩ đó ra khỏi đầu; nó sẽ nghĩ về chuyện đó sau…
“Bọn Tử thần thực tử ko thể đều là thuần chủng cả, ko còn sót lại đủ phù thủy thuần chủng đâu,”- Hermione cứng đầu nói. “Mình tin rằng đa số trong bọn chúng chỉ giả vờ là thuần chủng. Chỉ có những người sinh ra từ gia đình Muggle là bị ghét, tụi nó sẽ khoái lắm nếu bồ và Ron nhập bọn.”
“Bọn đó ko thể nào để mình trở thành Tử thần thực tử!”- Ron căm phẫn nói, một miếng xúc xích bay ra khỏi cái nĩa nó đang khua khua trước mặt Hermione và rớt trúng vào trán c
Trang:
[<] 1,
101,
102,[103],
104,
105,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):