XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
a Ernie Macmillan - Cả nhà mình đã phản bội dòng giống! Đối với bọn Tử thần thực tử thì vụ đó cũng tệ hại y như sinh ra trong 1 gia đình Muggle thôi”

“và tụi nó sẽ khoái có mình lắm,”- Harry mỉa mai nói. “Tụi tôi sẽ là những người bạn tâm đầu ý hợp nhất nếu họ ko cứ cố mà giết tôi như vầy.”

Câu này làm Ron bật cười. Ngay cả Hermione cũng nhe một nụ cười miễn cưỡng. Một sự làm xao nhãng xuất hiện trong hình dáng của Ginny.

“Ê, Harry. Em phải đưa anh cái này.”

Đó là một cuộn giấy da có tên Harry được viết ở trên bằng một nét chữ mảnh dẻ, nghiêng nghiêng quen thuộc.

“cảm ơn, Ginny…đó là buổi học với cụ Dumbledore kế tiếp!”-Harry nói với Ron và Hermione, mở cuộn giấy da ra và đọc nhanh nội dung bên trong. “vào chiều thứ 2!”. Nó đột nhiên thấy nhẹ nhõm và vui mừng biết bao. “Có muốn đi Hogsmead với bọn mình ko. Ginny?”- nó hỏi.

“Em sẽ đi với Dean –gặp mọi người ở đó nhé”, cô bé trả lời, vẫy tay chào chúng rồi đi.

Lão Filch đứng chỗ cây sồi ở cửa trước như thường lệ, đánh dấu tên những người được cho phép tới Hogsmead. Qui trình đó còn kéo dài hơn mọi khi vì Filch kiểm tra mỗi người đến 3 lần với cái Cảm biến bí mật của lão.

“Có vấn đề gì nếu chúng tôi chuyển lậu đồ vật Hắc ám ra ngoài chứ?”- Ron hỏi, nhìn trừng trừng cái Cảm biến bí mật ốm dài một cách e dè.”Rõ ràng ông nên kiểm tra những thứ bọn tôi mang về kìa!”

Sự láo xược này ban thêm cho nó vài cú thọc bất thình lình của cái Cảm biến. Đến khi đã bước ra ngoài trời với những cơn gió và làn mưa tuyết, nó vẫn còn nhăn nhó bực mình.

Chuyến đi bộ vào làng Hogsmead ko thú vị chút nào. Harry kéo khăn quàng phủ hết phần dưới khuôn mặt; phần mặt để lộ ngay sau đó trở nên vừa buốt vừa tê cóng. Con đường vào làng đầy những học sinh chụm đầu vào nhau trước những cơn gió buốt giá. Nhiều hơn một lần Harry đã tự hỏi ko biết có phải bây giờ mà ở trong Phòng sinh hoạt chung ấm áp thì sẽ dễ chịu hơn ko, và khi cuối cùng bọn chúng cũng tới được Hogsmead và thấy rằng Tiệm giỡn Zonko đã bị bít kín bằng ván, Harry coi đó là sự xác nhận chuyến đi này sẽ ko hề vui vẻ. Ron chỉ, với một bàn tay đeo găng dày sụ, vào tiệm Công tước mật, nơi đã độ lượng mở cửa, còn Harry và Hermione thì lảo đảo theo bước chân nó đi vào cái tiệm đông đúc khách hàng.

“Cảm ơn chúa”, Ron run lập cập khi bọn chúng đã được bao kín bởi không khí ấm áp đầy mùi kẹo bơ cứng. “Ở đây nguyên buổi chiều luôn đi hén.”

“Harry, con trai!”- một giọng nói oang oang từ đàng sau tụi nó.

“Thôi rồi,” Harry lẩm bẩm. Ba đứa nó quay lại và nhìn thấy giáo sư Slughorn, ông đội một cái nón lông thú to khủng khiếp và mặc chiếc áo bành tô với cổ áo cũng bằng lông thú cho hợp, tay giữ chặt một túi xách to đầy những quả dứa bọc đường kính, và chiếm đóng ít nhất là một phần tư cái tiệm.

“Harry, con đã bỏ lỡ ít nhất là 3 bữa tối nho nhỏ với ta rồi đấy!” thầy Slughorn nói, thân ái thúc cho nó một cái vào ngực. “vậy ko được, con trai ạ,ta quyết tâm có được con. Cô Granger cũng thích những bữa tối, phải ko?”

“Dạ,” Hermione tuyệt vọng nói, “ơ, nó thật là…”

“vậy sao lại ko tới, Harry?” Slughorn hỏi

“Ơ, con phải tập Quiddich, thưa thầy”, Harry nói, nó thật sự đã lên lịch các buổi tập cứ mỗi lần Slughorn gửi tới nó tấm thiệp mời be bé, tô điểm bằng ruy băng tím đó.

Trang: [<] 1,102,103,[104],105,106,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):