”, Harry nói, mũi nó gần như chạm mũi Mundungus và nó hít vào mùi thuốc lá cũ và rượu mạnh rất khó chịu. “Nó có huy hiệu của dòng họ Black ở trên.”
“tui…không có… gì… ?” gã lắp bắp, mặt dần dần chuyển sang tím.
“ông đã làm gì chứ, trở về vào cái đêm chú ấy chết và lấy đi hết mọi thứ hả?”-Harry gầm lên.
“tui…kh..ông!”
“trả đây!”
“Harry, bồ không được!” –hermione la lên, còn Mudungus thì xanh mét luôn.
Một tiếng nổ vang lên, và Harry thấy tay nó trượt khỏi cổ họng Mundungus. Hổn hển thở phì phì, Mundungus túm lấy cái vali đã rớt, và-CRACK- gã độn thổ mất.
Harry lấy giọng to hết cỡ mà rủa, quay qua lập tức và thấy Mundungus đã biến mất.
“quay lại! Đồ ăn trộm!”
“chẳng làm được gì đâu, Harry”. Tonks hiện ra từ lúc nào, mái tóc xỉn màu ướt đẫm mưa tuyết.
“bây giờ chắc Mundungus tới tận Luân Đôn rồi. La hét cũng ko được gì”
“hắn ăn trộm đồ của chú Sirius. Ăn trộm!”
“cho dù vậy,”_Tonk nói, vẻ như hoàn toàn ko bị thông tin này làm phiền tí nào, “mấy em nên vào trong quán thì đỡ lạnh hơn”
Cô nhìn tụi nó đi qua cánh cửa quán Ba cây chổi. Vừa vào được bên trong, Harry tức khắc nổ ra: “Hắn ta ăn trộm đồ của chú Sirius !!!”
“Mình biết, Harry à, nhưng đừng có la, mọi người nhìn kìa”-Hermione thầm thì “Tới ngồi xuống đây, mình lấy đồ uống cho!”
Harry vẫn còn nổi giận đến bốc khói luôn lúc Hermione quay lại bàn vài phút sau đó với 3 chai bia bơ.
“bộ Hội ko quản lý được cha đó hả?”_harry thì thầm với 2 đứa bạn giận dữ.
“bộ họ không thể ít nhất là ngừng chả chôm chỉa hết mọi thứ ko bị đóng chặt vào tường trong Sở chỉ huy sao?”
“suỵt!”_Hermione liều mạng nói, nhìn quanh để chắc rằng ko ai đang nghe được; có 2 gã phù thủy ngồi cạnh một gã đang nhìn Harry với vẻ khoái chí lắm, còn Zabini thì đang thơ thẩn cạnh một cây cột ko xa tụi nó lắm. “Harry, nếu là mình mình cũng bực lắm, mình biết hắn đang chôm đồ của bồ”
Harry tống bia bơ vô miệng; nó đã nhất thời quên mất là bây giờ nó sở hữu căn nhà số 12, quảng trường Grimmauld.
“ừ, đó là đồ của mình”_nó nói. “hèn gì lão ko khoái chút nào khi thấy mình. Dù sao thì mình cũng sẽ kể với cụ Dumbledore vụ này, thầy là người duy nhất lão biết sợ”
“ý hay đó”- Hermione thầm thì, rõ ràng là vừa lòng khi thấy Harry đã bình tĩnh lại. “Ron, bồ nhìn gì dữ vậy?”
“Ko có gì”_Ron nói, nhanh nhảu rời mắt khỏi quầy bar, nhưng Harry biết ngay nó đang cố bắt gặp ánh mắt của bà chủ quán có thân hình hấp dẫn, bà Rosmerta, người mà Ron khoái từ lâu.
“Mình biết “ko có gì” là cái lưng của kẻ đang lấy thêm mấy chai whisky lửa kia.” –Hermione gắt gỏng.
Ron phớt lờ sự châm chọc này; nhấm nháp ly bia bơ của nó; rõ ràng nó coi đó là một sự im lặng đáng nể. Harry nghĩ về chú Sirius, và, gì chăng nữa, thì chú ấy cũng đã ghét mấy cái cốc bạc đó như thế nào. Hermione đập tay liên tục lên mặt bàn, ánh mắt rực lửa nhìn Ron và bà chủ tiệm. Harry vừa uống hết giọt cuối cùng trong chai của nó thì cô bé lên tiếng. “Vậy thì mình ngừng ở đây và trở về trường nhé?”
Hai đứa kia gật đầu; chuyến đi chẳng vui vẻ gì và thời tiết đang càng lúc càng tệ hại nếu chúng cứ nấn ná. Một lần nữa, cả bọn khóac áo chặt hơn, chỉnh lại mấy cái khăn quàng, theo bước Katie Bell và
Trang:
[<] 1,
104,
105,[106],
107,
108,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):