Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
vào như vậy. Mình tự hỏi ko biết Malfoy kêu chỉ mang cái đó vào Hogwarts làm chi?”

“Harry, Malfoy đâu có ở Hogwarts đâu!” Hermione nói, thực sự giậm chân chán nản.

“Vậy có thể hắn dùng một kẻ đồng phạm”_Harry nói. “Crabbe hay Goyle, nghĩ coi, hay là một Tử thần thực tử khác. Hắn sẽ có nhiều thằng bạn nối khố hay ho hơn nhiều khi mà bây giờ hắn đã nhập bọn-“

Ron và Hermione trao đổi với nhau cái nhìn rõ ràng hàm ý là tranh-cãi-với-nó-cũng-chả-ít-lợi-gì.

"Dilligrout," Hermione hô một cách chắc chắn khi tụi nó đi đến chỗ Bà Béo.

Bức chân dung quăng mình ra để tụi nó vào phòng sinh hoạt chung. Căn phòng đầy nhóc người và có hơi quần áo ẩm. Dường như nhiều người đã rời Hogsmead từ sớm bởi thời tiết xấu. Mặc dù vậy, ko hề có tiếng ồn của sự lo lắng hay những phỏng đoán; rõ ràng thông tin về số phận Katie chưa bị lan truyền.

“Đó đâu phải một cuộc tấn công sơ sài gì, thật, khi bồ thử suy nghĩ về nó”_ Ron nói, thờ ơ tống một đứa năm nhất ra khỏi một trong những chiếc ghế bành ấm áp bên cạnh lò sưởi để nó ngồi xuống. “Lời nguyền còn không xảy ra ở bên trong lâu đài nữa là…ko phải là điều đồ ngu đến đâu cũng hiểu được.”

“Bồ đúng”- Hermione nói, lấy chân đá Ron ra khỏi ghế và đưa lại nó cho đứa năm nhất. “Kế hoạch đó ko được tính toán kỹ càng chút nào.”

“Nhưng từ khi nào Malfoy lại trở thành một trong những kẻ biết tính toán kỹ càng vậy?”

Cả Ron và Hermione đều ko trả lời nó.





Chương 13 Riddle bí ẩn





Katie đã được chuyển đến bệnh viện Thánh Mungo vì những Chứng Bệnh và Chấn Thương Phù Thuỷ vào ngày sau đó, vào thời gian đó tin tức về việc cô bé bị trúng bùa ếm đã lan ra khắp trường, mặc dù chi tiết thế nào vẫn còn bị lẫn lộn và không một ai ngoài Harry, Ron, Hermione, và Leanne có vẻ biết rằng bản thân Katie không phải là mục tiêu ban đầu.

“Ôi trời, và chắc chắn là Malfoy biết,” Harry nói với Ron và Hermione, trong khi hai đứa vẫn tiếp tục cái chính sách giả vờ điếc của mình mỗi khi Harry nhắc đến cái lý thuyết Malfoy-là-Tử-Thần-Thực-Tử.

Harry rất phân vân không hiểu thày Dumbledore đã về chưa từ cái nơi mà thày đã đến cho buổi học tối thứ Hai, nhưng mà không thấy thày nói gì, nó vẫn đến cửa văn phòng của thày Dumbledore vào tám giờ tối, gõ cửa, và được gọi vào. Ở đó thày Dumbledore ngồi với vẻ mệt nhọc khác thường; tay của thày vẫn còn cháy đen như trước, nhưng thày vẫn cười khi giơ tay mời Harry ngồi xuống. Cái Tưởng Ký lại xuất hiện ở trên bàn, chiếu những đốm sáng bàng bạc lên trần nhà.

“Con đã có một thời gian rất bận rộn khi ta đi vắng,” Dumbledore nói. “Ta tin rằng con đã tận mắt chứng kiến tai nạn của Katie.”

“Vâng thưa thày. Bạn ấy thế nào rồi?”

“Vẫn còn tồi tệ lắm, mặc dù cô bé đã rất may mắn đấy. Cô bé xem ra đã chạm vào cái vòng cổ với khả năng nhỏ nhất có thể; có một cái lỗ rất nhỏ ở găng tay của nó. Nếu như nó đeo cái vòng vào, nếu như nó cầm cái vòng bằng đôi tay trần, có thể nó đã chết rồi, thậm chí ngay lập tức cơ đấy. Thật là may, Giáo sư Snape đã làm đủ cách để ngăn cản sự phát tán của bùa mê…”

“Tại sao lại là thày ấy?” Harry hỏi ngay lập tức. “Tại sao lại không phải là Bà Pomfrey?”

“Xấc láo quá,” một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên từ một trong những bức chân dung ở trên tường

Trang: [<] 1,109,110,[111],112,113,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):