Polaroid
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
, và Phineas Nigellus Black, kỵ của chú Sirius, ngẩng đầu lên từ bàn tay mình, nơi mà cụ có vẻ như là đang ngủ. “Ta sẽ không bao giờ chấp nhận một học sinh hỏi về cách Hogwarts được quản lý thế nào ở thời của ta.”

“Vâng, cám ơn ngài, Phineas,” Dumbledore nói một cách kìm nén. “Giáo sư Snape biết về Nghệ Thuật Hắc Ám nhiều hơn bà Pomfrey nhiều Harry à. Dù sao thì nhân viên của bệnh viện Thánh Mungo đang gửi cho ta những bản báo cáo hàng giờ và ta mong rằng cô bé sẽ kịp hồi phục hoàn toàn.”

“Cuối tuần vừa rồi thày ở đâu vậy thưa thày?” Harry hỏi, bất chấp cái cảm giác mạnh mẽ rằng nó đang đẩy vận may của mình đi quá xa, một cảm xúc mà rõ ràng Phineas Nigellus cũng đang gặp phải, cụ hít hơi nhẹ nhàng.

“Ta sẽ không nói ngay bây giờ đâu,” Dumbledore nói. “Nhưng ta sẽ kể cho con lúc hợp lý nhất.”

“Thày sẽ kể chứ?” Harry nói, giọng run run.

“Đúng, ta cho là như vậy,” Dumbledore nói, lấy ra một dòng trí nhớ sáng loáng bàng bạc từ bên trong áo choàng và thả nó ra bằng một cái vẫy nhẹ vào đũa thần.

“Thưa thày,” Harry ậm ừ, “Con đã gặp Mundungus ở làng Hogsmeade.”

“À, đúng, ta nhận thấy rằng Mundungus đã phản ứng với việc thừa kế của con bằng một số hành động ăn cắp vặt xấu xa,” Dumbledore nói, hơi có vẻ giận dữ. “Hắn đã đến khu nhà kể từ khi con bắt chuyện với hắn ở ngoài cửa hiệu Ba Cây Chổi Thần; ta thì nghĩ rằng hắn sợ phải giáp mặt với ta. Dù sao thì cứ an tâm rằng hắn sẽ không thể thoát được cùng với bất cứ thứ tài sản nào của Sirius nữa đâu.”

“Cái thằng con lai dơ dáy đó đã ăn cắp đồ gia truyền dòng họ Black à?” Phineas Nigellus nói, điên tiết lên; và cụ đã chui khỏi bức tranh của cụ, chắc chắn là để đến bức chân dung của cụ ở số 12, Quảng trường Grimmauld.

“Thưa thày,” Harry nói, sau một thời gian ngắn im lặng, “Giáo sư McGonagall đã nói cho thày cái mà con đã nói cho Giáo sư biết sau khi Katie bị thương chưa ạ? Về Draco Malfoy ấy?”

“Bà đã nói với ta về những nghi ngờ của con rồi,” Dumbledore nói.

“Thế thày có…?”

“Ta sẽ xem xét tất cả những biện pháp phù hợp nhất để điều tra bất cứ ai có dính líu đến tai nạn của Katie,” Dumbledore nói. “Nhưng mà điều mà ta quan tâm bây giờ là buổi học của chúng ta, Harry à.”

Harry cảm thấy hơi không bằng lòng về việc này: Nếu như những buổi học của họ thật sự quan trọng, tại sao lại có một khoảng thời gian rất dài giữa tiết học thứ nhất và thứ hai? Dù sao chăng nữa, nó cũng không nói thêm một lời nào về Draco Malfoy, mà chỉ quan sát khi thày Dumbledore trút những ký ức mới vào trong cái Tưởng Ký và bắt đầu quay cái chậu đá một lần nữa bằng hai bàn tay dài của mình.

“Con sẽ vẫn còn nhớ, ta chắc chắn vậy, rằng chúng ta đã dừng câu chuyện về sự khởi đầu của chúa tể Voldermort tại thời điểm mà một Muggle đẹp trai, Tom Riddle, đã từ bỏ cô vợ phù thuỷ của anh ta, Merope, và trở về ngôi nhà của gia đình ở Little Hangleton. Merope đã bị bỏ một mình ở London,chờ ngày ra đời của đứa trẻ mà một ngày nào đó sẽ trở thành chúa tể Voldermort.”

“Tại sao thày lại biết bà ấy ở London, thưa thày?”

“Bởi vì có một bằng chứng về Caractacus Burke” Dumbledore nói, “người mà, bằng một sự trùng hợp kỳ lạ, đã giúp tìm ra cái cửa hiệu bán có chiếc vòng cổ mà chúng ta vừa bàn tới lúc nãy.”

Thày trộn đều cái dung dịch ở trong cái Tưởng Ký giống như Harry đã nhìn th

Trang: [<] 1,110,111,[112],113,114,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):