tối mù mịt… Vài giây sau, chân nó đáp xuống mặt đất cứng; nó mở mắt ra và thấy rằng nó cùng thày Dumbledore đang đứng trong một con phố ở London, nhộn nhạo và cũ kỹ.
“Ta ở đó kìa,” Dumbledore nói vui vẻ, chỉ về phía trước họ vào một hình dáng cao cao đang qua phố ở đằng trước một chiếc xe chở sữa có vẽ hình một con ngựa.
Mái tóc và râu dài của Albus Dumbledore trẻ có màu vàng nâu. Đã đến được phía này của con phố, ông ta bước nhanh trên vỉa hè, kéo theo rất nhiều cái nhìn tò mò vì cái áo ngắn sặc sỡ bằng nhung màu mận mà ông đang mặc.
“Cái áo đẹp đấy thưa thày,” Harry nói trước khi nó có thể tự mình dừng lại, nhưng mà Dumbledore chỉ cười khẽ khi họ đi theo cái bản sao trẻ của ông ở một khoảng cách gần, cuối cùng đi qua một lũ những cánh cửa sắt để vào một cái sân xác xơ, đứng trước một toà nhà hình khối, tiều tuỵ, bao bọc bởi hàng rào chắn khá cao. Ông bước thêm một vài bước tới cửa trước và gõ một lần. Sau một vài khoảnh khắc ngắn ngủi, cánh cửa được mở ra bởi một cô bé lếch thếch đang đeo tạp dề.
“Chào cô. Ta có một cuộc hẹn với bà Cole, mà ta tin rằng bà là người quản lý ở đây?”
“Ồ,” cô bé bối rối, nói với vẻ bề ngoài kỳ dị của Dumbledore.
“Ừm… chờ một ch… BÀ COLE!” cô hét to ra đằng sau lưng mình.
Harry nghe thấy một tiếng trả lời gì đó ở xa xa. Cô gái quay lại chỗ thày Dumbledore. “Mời vào, bà chủ đang đến đây.”
Dumbledore bước vào một hành lang lát bởi màu đen và trắng; cả nơi này đều tồi tàn nhưng lại sạch không một hạt bụi. Harry và thày Dumbledore già hơn bước theo sau. Trước khi cửa chính đóng lại sau lưng họ, một người phụ nữ gầy gò, có vẻ phiền muộn nhiều, bước nhanh về phía họ. Bà có một nét mặt rất sắc mà có vẻ biểu hiện lo âu hơn là thiếu hiếu khách, và bà đang nói ra phía sau với một người giúp việc khác, cũng đeo tạp dề , khi bà đi về phía Dumbledore.
“… và đem lọ iốt lên gác cho Martha luôn nhé, Billy Stubbs thì cứ bong vảy nến ra, còn Eric Whalley thì vỡ mủ ra đầy giường - trị bệnh thuỷ đậu là trên hết,” bà không nói cho cụ thể một ai, sau đó mắt bà dừng lại ở Dumbledore, và bà đứng sững lại, bị bất ngờ như thể có một con hươu cao cổ vừa vào nhà của bà.
“Chào bà,” Dumbledore nói, hai bàn tay nắm vào nhau. Bà Cole vẫn há hốc mồm.
“Tên tôi là Albus Dumbledore. Tôi đã gửi cho bà một bức thư xin phép được hẹn gặp và bà đã rất tử tế mời tôi đến đây ngày hôm nay.”
Mà Cole chớp mắt. Rõ ràng bà đã chắc chắn rằng Dumbledore không phải là ảo giác, bà nói khẽ, “Ồ vâng. Thế thì… ông nên lên phòng tôi thì hơn. Đúng rồi.”
Bà dẫn Dumbledore đến một căn phòng nhỏ mà có lẽ nửa là phòng khách, nửa là văn phòng của bà. Nó cũng tồi tàn như hành lang vậy, và đồ đạc thì đã cũ và rất thiếu ăn nhập. Bà mời Dumbledore ngồi xuống một cái ghế ọp ẹp, còn tự mình ra đằng sau cái bàn làm việc bừa bộn, nhìn ông bồn chồn.
“Tôi ở đây, như đã nói trong thư rồi, để bàn về cậu Tom Riddle và sắp xếp cho tương lai của cậu ta,” Dumbledore nói.
“Ông là người trong gia đình à?” bà Cole hỏi.
“Không, tôi là một giáo viên,” Dumbledore nói. “Tôi đến để cho Tom một chỗ trong trường học của tôi.”
“Trường gì thế?”
“Nó được gọi là Hogwarts,” Dumbledore nói.
“Tại sao ông lại quan tâm đến Tom như vậy?”
“Chúng tôi tin rằng nó có nhữn
Trang:
[<] 1,
112,
113,[114],
115,
116,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):