y.”
“Vâng,” Dumbledore nói. “Tôi đã nghĩ rằng nó sẽ như vậy.”
“Nó cũng đã là một đứa bé vui vẻ. Nó chẳng khóc bao giờ. Nhưng sau đó, khi nó lớn dần lên, nó rất là… kỳ lạ.”
“Kỳ lạ thế nào thế?” Dumbledore hỏi nhẹ nhàng.
“Hừm, nó…”
Nhưng mà bà Cole dừng lại ngay lập tức, và chẳng hề có chút lơ mơ hay thiếu thận trọng nào trong cái nhìn xét đoán mà bà ném về phía Dumbledore qua cốc rượu của bà.
“Nó sẽ có được một chỗ trong trường của ông chứ, ông đã nói?”
“Chắc chắn là vậy,” Dumbledore nói.
“Và những gì tôi nói không thể thay đổi được điều đó?”
“Chẳng có gì cả,” Dumbledore nói.
“Ông có thể đem nó đi, bất kể điều gì?”
“Bất kể điều gì,” Dumbledore nhắc lại vẻ nghiêm trang.
Bà liếc sang ông như thể quyết định xem có nên tin tưởng ông hay không. Rõ ràng là bà đã quyết định rằng có, bởi vì bà nói ngay lập tức, “Nó làm những đứa trẻ khác sợ.”
“Ý bà nói nó là thằng côn đồ à?” Dumbledore hỏi.
“Tôi nghĩ là nó có thể như vậy,” bà Cole nói hơi có vẻ nghiêm trọng, “nhưng mà khó có thể bắt gặp nó trong những vụ như vậy. Đã có những bằng chứng… những thứ kỳ lạ…”
Dumbledore không giục bà, mặc dù Harry có thể nói rằng ông đang bị cuốn hút. Bà uống thêm một ngụm rượu và hai bên má ửng hồng của bà càng thêm đỏ.
“Con thỏ của Billy Stubbs… ừm, Tom nói là nó không làm vậy, và tôi cũng chẳng biết nó làm thế nào nữa, nhưng mà dù sao đi nữa thì con thỏ cũng không thể tự treo mình lên xà nhà được phải không?”
“Tôi không nghĩ là như thế, không thể,” Dumbledore nói khẽ.
“Nhưng mà tôi điên mất nếu như tôi biết nó làm thế nào để lên được trên đấy. Tất cả những gì tôi được biết là nó với Billy đã hục hoặc với nhau ngày hôm trước. Và sau đó thì…” bà Cole tớp thêm một ngụm rượu, làm vãi một chút ra cằm, “trong buổi đi chơi mùa hè, chúng tôi cho lũ trẻ ra ngoài, ông biết đấy, một năm một lần, đến vùng quê hoặc là ra bãi biển - xem nào, Amy Benson và Dennis Bishop đều kô còn bình thường sau đó , và tất cả những gì chúng tôi nghe được từ hai đứa là bọn nhỏ đã đi cùng Tom vào trong cái hang. Nó thề rằng bọn trẻ chỉ đi vào đó để thám hiểm chút thôi, nhưng mà có cái gì đó đã xảy ra trong cái hang, tôi chắc chắn đấy. Và thêm nữa, có rất nhiều thứ khác, rất buồn cười…”
Bà nhìn quanh vào Dumbledore một lần nữa, và mặc dù má của bà ta đã ửng đỏ lên rồi, cái nhìn của bà ta rất chắc chắn. “Tôi không nghĩ rằng có nhiều người sẽ hối tiếc khi được nhìn thấy lưng của nó.”
“Bà sẽ hiểu rằng, tôi chắc chắn vậy, chúng tôi không giữ nó liên tục đâu,” Dumbledore nói. “Nó sẽ trở lại đây, ít nhất là, mỗi kỳ nghỉ hè.”
“Ồ, điều đó ít ra còn khá hơn bị đập vào mặt bởi một cái que bẩn thỉu,” bà Cole nói trong một cái nấc nhẹ. Bà đứng lên, và Harry rất bất ngờ khi thấy bà vẫn có thể đứng vững được, mặc dù hai phần ba của chai rượu đã vơi đi. “Tôi cho rằng ông muốn gặp thằng bé?”
“Rất hân hạnh,” Dumbledore nói, cũng đứng dậy.
Bà đưa ông ra khỏi văn phòng và đến một cầu thang bằng đá, phát ra những lời chỉ dẫn và quở trách đến những người giúp việc và lũ trẻ khi bà đi qua. Những đứa trẻ mồ côi, theo Harry nhìn thấy, đều mặc cùng một thứ đồng phục màu xam xám. Bọn chúng có vẻ được ch
Trang:
[<] 1,
114,
115,[116],
117,
118,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):