Teya Salat
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
y, áp lực càng gia tăng hơn với việc phải chiến thắng đội Slytherin trong trận đấu tới. Nếu Gryfindor thắng, Harry biết rằng toàn bộ Nhà sẽ quên ngay những lời dị nghị và thề rằng họ luôn luôn nghĩ đội nhà là một đội tuyệt vời. Nếu bọn nó thua... Harry nghĩ chua xót, nó sẽ phải chịu thêm những lời thì thầm nữa...

Harry chằng có lý do nào để ân hận khi nó nhìn thấy Dean bay tối đó; nó chơi rất tốt với Ginny và Demelza. Những Tấn Thủ, Peakes và Coote, lúc nào cũng tiến bộ. Vấn đề duy nhất là Ron.

Harry đã biết rằng Ron là người rất thiếu ổn định, luôn luôn phải chịu đựng những đòn tâm lý và thiếu tự tin, và thật không may, bóng dáng của trận đấu sắp tới đã kéo lại tất cả những bấp bênh của nó. Sau khi để vào những nửa tá điểm, phần lớn là của Ginny, phương pháp chơi của nó càng ngày càng thô bạo, cho đến khi nó đấm Demelza Robins đang bay đến vào mồm.

"Đó là một tai nạn, tớ xin lỗi, Demelza, thực sự xin lỗi!" Ron hét lên khi cô bé bay lập lờ xuống mặt đất, máu rơi vãi khắp nơi. "Tớ mới chỉ..."

"Khiếp quá," Ginny nói giận dữ, hạ xuống cạnh Demelza và kiểm tra đôi môi sưng vù của cô bé. "Anh ngốc lắm Ron ạ, xem chị ấy trong tình trạng thế nào này!"

"Anh chữa được cái đó," Harry nói, hạ xuống bên cạnh hai cô bé, chỉ đũa thần vào miệng Demelza và nói "Episkey." "Và Ginny, đừng gọi Ron là đồ ngốc, em không phải là đội trưởng..."

"Hừm, anh thì quá bận bịu để có thể gọi anh ấy là đồ ngốc và em nghĩ là ai đó nên..."

Harry cố gắng để không phá lên cười.

"Bay lên nào, mọi người, đi thôi..."

Xét toàn cục thì đó là buổi tập tồi tệ nhất trong cả học kỳ, mặc dù Harry không cảm thấy rằng sự trung thực là chính sách tốt nhất khi họ đang tiến gần đến trận đấu.

"Tốt lắm mọi người, tớ nghĩ là chúng ta có thể đánh bại Slytherin," nó khích lệ, và những Truy Thủ cùng Tấn Thủ rời phòng thay đồ trông rất vui vẻ với chính mình.

"Tớ chơi như là một thùng phân rồng ấy," Ron nói với giọng trống rỗng khi cánh cửa đóng lại đằng sau Ginny.

"Không đâu," Harry nói chắc nịch. "Cậu là Thủ Quân tốt nhất mà tớ đã chọn ra Ron à. Vấn đề duy nhất của cậu là tâm lý."

Nó tiếp tục động viên không ngừng trên đường về lâu đài, và khi bọn chúng lên đến tầng hai, Ron đã có vẻ vui lên nhiều. Khi Harry mở cái tấm thảm thêu để đi con đường tắt bọn chúng thường đi về Tháp Gryffindor, bọn chúng nhìn thấy Dean và Ginny, đang ôm chặt lấy nhau và hôn thật mãnh liệt tựa hồ như có keo dính hai đứa lại vậy. Điều đó giống như có một thứ gì rất to và rộng đang bùng lên ở trong bụng của Harry, cào cấu bên trong nó: Những dòng máu nóng như đang trào dâng lên trong não, khiến cho mọi suy nghĩ đều lu mờ đi và bị thay thế bởi cái ham muốn man rợ muốn ếm Dean thành một cục thạch. Đang đấu tranh với cơn tức giận bất chợt, nó nghe thấy giọng Ron như từ xa vọng đến.

"Ôi trời!"

Dean và Ginny buông nhau ra và nhìn quanh. "Gì thế?" Ginny nói.

"Anh không muốn nhìn thấy em hôn hít người ta nơi công cộng!" "Nhưng mà đây là một hành lang trống không cho đến khi anh thò mặt vào!" Ginny nói.

Dean trông rất ngượng nghịu. Nó ném sang Harry một cái cười thiếu thận trọng mà Harry không đáp lại, như thể con ác quỷ vừa mới sinh trong lòng nó đang gào lên ý tưởng đuổi cổ Dean ra khỏi đội ngay lập tức.

"Ờ... đi thôi Ginny," Dean nói, "chúng ta trở lại phòng học chung thôi..."



Trang: [<] 1,123,124,[125],126,127,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):