"Anh đi đi!" Ginny nói. "Em muốn có vài lời với ông anh yêu quý của em!" Dean rời đi, tựa hồ như nó không hề lấy làm tiếc khi thoát khỏi vở kịch này.
"Thế đấy," Ginny nói, gạt mái tóc dài đỏ ra khỏi mặt mình và nhìn chằm chằm vào Ron, "hãy làm rõ mọi chuyện một lần thôi và cứ thế về sau. Đó chẳng phải là để anh xía mũi vào việc em đi với ai hay làm gì, Ron..." "Ừ đúng rồi đấy!" Ron nói, cũng giận dữ như vậy. "Thế em có nghĩ rằng anh muốn mọi người gọi em của anh là..."
"Là cái gì?" Ginny hét toáng lên, giơ đũa thần ra. "Chính xác là một cái gì hả?" "Nó không có ý gì đâu, Ginny à..." Harry nói một cách tự động, mặc dù con quỷ trong nó vẫn gào thét lời đồng ý với Ron. "Ồ anh ta có chứ!" cô bé nói, quắc mắt sang Harry. "Chỉ vì anh ta chưa lần nào được ôm ấp một ai cả, chỉ vì nụ hôn tuyệt vời nhất mà anh ta có là của Dì Muriel..."
"Câm ngay!" Ron gầm lên, mặt đã qua ngưỡng đỏ và chuyển sang tím ngắt.
"Không đời nào!" Ginny hét to bên cạnh cô bé. "Em đã thấy anh cùng với Phlegm, ước rằng chị ấy hôn anh lên má mỗi lần anh gặp, thật là tội nghiệp! Nếu như anh có hẹn hò và ôm ấp ai đó rồi, anh sẽ chẳng bao giờ phiền lòng khi thấy người khác làm vậy đâu!"
Ron cũng đã kéo đũa thần của nó ra rồi; Harry vội vã nhảy vào giữa hai đứa.
"Mày chẳng biết mày đang nói cái gì đâu!" Ron gào lên, cố gắng chọn một vị trí để dễ dàng tấn công Ginny quanh Harry, vì nó đang đứng trước cô bé hai tay giang rộng. "Chỉ vì anh không muốn làm thế ở nơi công cộng...!"
Ginny hét lên với giọng cười chế giễu, cố gắng đẩy Harry ra khỏi tầm nhìn.
"Hôn con Pigwidgeon hả anh? Hay là anh có một bức ảnh của dì Muriel giấu ở dưới gối hả?" "Mày..."
Một vệt sáng da cam bay ngay dưới tay trái của Harry và sượt qua Ginny có vài inch; Harry đẩy Ron bẹp dí vào tường.
"Đừng có điên chứ..."
"Harry đã từng hẹn hò Cho Chang!" Ginny quát lớn, nghe gần như khóc. "Và Hermione đã từng trong vòng tay của Viktor Krum, chỉ có mình anh mới coi đó là một thứ ghê tởm, Ron ạ, và đó là bởi vì anh chỉ có kinh nghiệm của một đứa trẻ 12 tuổi!"
Và sau đó, cô bé chạy vụt đi. Harry nhanh chóng thả Ron ra; vẻ mặt của nó trông thật ghê rợn. Bọn nó đứng đó, thở dốc, cho đến khi bà Norris, con mèo của lão Rich, xuất hiện ở góc tường, phá tan sự căng thẳng.
"Đi thôi," Harry nói, khi âm thanh bước chân lão Filch đang lết đến đập vào tai bọn nhỏ.
Bọn nó vội vã đi lên cầu thang và qua cái hành lang tầng bảy. "Trời ạ, tránh ra nào!" Ron sủa vào một cô bé khiến cho nó bật lên sợ hãi và làm rơi lọ trứng cóc.
Harry chẳng thể để ý đến tiếng vỡ thuỷ tinh loảng xoảng; nó cảm thấy bị mất phương hướng, chóng mặt; bị sét đánh cũng chỉ đến thế này mà thôi. Chỉ vì đó là em gái của Ron, nó tự bảo mình. Mình chỉ không thích nhìn thấy cảnh nó hôn Dean vì nó là em của Ron thôi...
Nhưng không thể cản được trong tâm trí nó xuất hiện một hành lang vắng vẻ y như thế, với nó đang hôn Ginny... Con quỷ trong ngực nó rên lên... nhưng rồi nó thấy Ron gạt tung cái rèm thêu và chĩa đũa thần vào Harry, gào cái gì đó đại loại như "đồ phản bội"... "đáng ra phải là bạn chứ"...
"Cậu có nghĩ là Hermione đã hôn Krum rồi không?" Ron tự dưng hỏi, khi bọn nó đến chỗ Bà Béo. Harry đã bắt đầu có suy nghĩ xấu xa và phải giật dòng suy nghĩ của nó khỏi một cái hành lang mà chẳng hề có sự xâm phạm của Ron, chỉ có nó và Ginny với nhau thôi... "Cái g
Trang:
[<] 1,
124,
125,[126],
127,
128,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):