Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ra: Ron lết thết bên cây chổi của nó. Tất cả ý chí đã biến mất và nó nói, "Tớ xin rút. Tớ quá tồi."

"Cậu không tồi và cậu không được rút!" Harry nói một cách dữ dội, kéo Ron lại bằng chiếc áo choàng của nó. "Cậu có thể giữ gôn rất tốt nếu như cậu có chuẩn bị tinh thần, đó chỉ là vấn đề tâm lý mà cậu đang mắc phải thôi!" "Cậu nói tớ có vấn đề tinh thần à?" "Ừ, có thể tớ nói vậy đấy!"

Bọn nó nhìn nhau mất một lúc, rồi Ron lắc đầu mệt nhọc. "Tớ biết cậu chẳng còn có thời gian để tìm một Thủ Quân mới, nên ngày mai tớ sẽ chơi, nhưng nếu như chúng ta thua, mà chắc chắn là vậy còn gì, tớ sẽ rời khỏi đội."

Chẳng có gì Harry thanh minh có thể thay đổi được tình hình. Nó cố gắng tạo cho Ron thêm tự tin trong suốt bữa tối, nhưng Ron đã quá bận rộn với việc cáu kỉnh và cục cằn với Hermione để quan tâm đến những gì nó nói. Harry lại tiếp tục trong phòng học chung sau đó, nhưng sự khẳng định rằng việc Ron rời khỏi đội có thể làm cho cả đội tan rã đã phần nào bị phá hoại bởi sự thực là những người còn lại của đội đang ngồi túm lại ở một góc xa, rõ ràng là đang bàn tán về Ron và ném cho nó những cái nhìn hiểm ác. Cuối cùng Harry đành phải tự làm cho mình cáu giận thêm một lần nữa, cốt hy vọng khích bác lòng tự kiêu của Ron, và rất có thể cả khả năng giữ gôn của nó nữa, nhưng cách này xem ra cũng chẳng thành công hơn những lời khích lệ; Ron đi ngủ trong tâm trạng chán nản và vô vọng hơn bao giờ hết. Harry đã trằn trọc rất lâu trong bóng đêm. Nó không muốn thua trong trận đấu sắp tới; chẳng phải là vì đây là lần đầu nó làm Đội Trưởng, mà vì nó đã xác định là phải đánh bại Draco Malfoy trong môn Quidditch kể cả khi nó chưa thể chứng minh được những nghi ngờ của mình về Draco. Nhưng nếu Ron mà cứ chơi như nó thể hiện trong mấy lần tập gần đây, hy vọng thắng là rất mong manh...

Nếu như có cái gì đó nó có thể làm để khiến Ron hoà hợp hơn... làm cho nó chơi với khả năng tốt nhất có thể... cái gì có thể chắc chắn rằng Ron có một ngày tuyệt vời...

Và câu trả lời đến với Harry trong một cảm hứng tuyệt vời, bất thình lình.

Bữa sáng là một sự vụ rất dễ gây náo loạn giống như những lần trước; những đứa Slytherin hít hơi và chế giễu rất to mỗi khi có một đứa nhà Gryffindor vào trong Đại Sảnh Đường. Harry nhìn lên trần và thấy một bầu trời xanh, ít mây: một điềm tốt đây.

Bàn của Gryffindor, một khối màu đỏ và vàng, đã chào mừng khi Harry và Ron tới. Harry cười to và vẫy chào; Ron nhăn nhó một cách yếu ớt và lắc đầu.

"Vui lên đi Ron!" Lavender gọi sang. "Tớ biết cậu chơi tuyệt lắm!" : Ron mặc kệ cô bé.

"Trà chứ?" Harry hỏi nó. "Cà phê? Nước bí đỏ?" "Cái gì cũng được," Ron nói rầu rĩ, cắn uể oải vào một miếng bánh mỳ.

Vài phút sau, Hermione, vẫn còn rất mệt mỏi vì những biểu hiện khó ưa gần đây của Ron mà không xuống ăn sáng cùng hai đứa, dừng lại trên đường đến bàn của Nhà.

"Hai cậu thế nào?" cô bé ướm hỏi, mắt dừng ở đằng sau gáy của Ron.

"Tốt lắm," Harry nói, đang tập trung đưa cho Ron một cốc nước bí đỏ. "Của cậu này Ron. Uống hết nhé."

Ron vừa mới đưa cốc lên môi thì Hermione nói ngay lập tức.

"Đừng có uống cái đó Ron!"

Cả Harry và Ron cùng nhìn lên cô bé.

"Tại sao không?" Ron nói.

Hermione lúc này đang nhìn chằm chằm vào Harry tựa hồ như cô không thể tin nổi mắt mình.

"Cậu v

Trang: [<] 1,126,127,[128],129,130,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):