XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ừa cho cái gì đó vào cốc nước."

"Cái gì cơ?" Harry nói.

"Cậu nghe rồi còn gì. Tớ đã nhìn thấy rồi. Cậu vừa mới đổ cái gì đó vào cốc nước của Ron. Cậu có cái chai trong tay kia kìa!"

"Tớ chẳng biết cậu đang nói cái gì nữa," Harry nói, nhét vội cái chai nhỏ vào trong túi.

"Ron, tớ cảnh báo đấy, đừng có uống!" Hermione nói lần nữa, sợ hãi, nhưng Ron đã cầm cốc lên, uống cạn nó trong có một ngụm thôi, và nói, "Đừng có ra lệnh cho tớ nữa Hermione."

Cô bé cảm thấy bị xúc phạm. Cúi xuống thật thấp để cho chỉ có Harry mới nghe thấy, cô rít lên, "Cậu phải bị đuổi vì hành động đó. Tớ không thể ngờ rằng cậu lại làm thế, Harry ạ!"

"Xem ai đang nói kìa," nó thì thầm lại. "Gần đây không chửi rủa ai à?"

Cô bé lao thẳng ra khỏi hai đứa. Harry nhìn cô bé chạy đi mà không hề hối tiếc. Hermione chưa bao giờ hiểu được Quidditch quan trọng thế nào. Rồi nó nhìn sang Ron, lúc này đang liếm mép.

"Gần đến giờ rồi đấy..." Harry thờ ơ.

Những ngọn cỏ lạnh buốt cào cào dưới chân khi bọn nhỏ băng ra sân vận động.

"Thật là may thời tiết đẹp thế này phải không?" Harry hỏi Ron.

"Ừ," Ron nói, lúc này đã tái xám và trông như ốm vậy.

Ginny và Demelza đã mặc áo Quidditch vào và chờ ở trong phòng chờ rồi.

"Điều kiện tuyệt vời thật!" Ginny nói, mặc kệ không để ý tới Ron. "Và đoán xem gì nào? Truy Thủ Vaisey nhà Slytherin đã bị một trái Bludger đập vào đầu trong buổi tập hôm qua nên không thể ra chơi được vì quá đau! Và thậm chí còn tuyệt vời hơn... Malfoy cũng ốm rồi!"

"Cái gì cơ?" Harry nói, chạy vòng qua để nhìn cô bé. "Nó ốm á? Bị sao thế?"

"Chẳng biết nữa, nhưng mà quá tuyệt cho đội mình còn gì," Ginny nói rạng rỡ. "Họ đưa Harper vào thay thế; nó bằng tuổi em và có cực kỳ ngu ngốc."

Harry cười lơ đãng, nhưng khi nó mặc cái áo choàng màu đỏ tươi vào, đầu óc nó không hề nghĩ về Quidditch. Malfoy đã một lần nói rằng nó không thể chơi vì bị thương, nhưng lần đó nó chắc chắn trận đấu sẽ được rời đến thời điểm phù hợp nhất cho nhà Slytherin. Tại sao giờ nó lại chịu để bị thay thế? Có phải nó cực kỳ ốm, hay là nó chỉ giả vờ?

"Đáng ngờ thật phải không?" nó nói nhỏ với Ron. "Malfoy không ra chơi?"

"Tớ thì cho đó là may mắn," Ron nói, đã có vẻ sống động hơn. "Và Vaisey cũng ra luôn, nó là người ghi bàn tốt nhất, tớ chẳng thích... hey!" nó nói ngay lập tức, khựng lại nửa chừng lúc đang kéo cái găng tay Thủ Quân vào và nhìn chằm chằm vào Harry.

"Cái gì?"

"Tớ... cậu..." Ron hạ giọng, nó vừa sợ vừa thích thú. "Nước của tớ... cốc nước bí đỏ của tớ... cậu không...?"

Harry nhướn lông mày, chẳng nói gì nữa ngoài, "Chúng ta sẽ bắt đầu trong khoảng 5 phút nữa, cậu nên đi giày vào đi."

Bọn nhỏ bước ra trong những tiếng la hét hò reo chói tai. Một đầu sân vận động là màu vàng và đỏ, đầu kia là xanh và bạc. Rất nhiều đứa nhà Hufflepuff và Ravenclaw cũng chia ra: ở giữa những tiếng la hét và vỗ tay Harry có thể phân biệt rõ ràng tiếng gầm rú của cái mũ đầu sư tử nổi tiếng của Luna Lovegood.

Harry bước tới chỗ Bà Hooch, vị trọng tài, đang đứng sẵn sàng thả những quả bóng ra khỏi hòm chứa.

"Đội trưởng bắt tay nào," bà nói, và tay Harry bị bóp chặt bởi Đội trưởng mới nhà Slytherin, Urquhart. "Lên chổi nào. Nghe tiếng còi nhé... ba... hai... một..."

Tiếng còi cất lên, Harry và những

Trang: [<] 1,127,128,[129],130,131,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):