Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ông hề nhìn vào Ron hay tỏ vẻ gì báo hiệu rằng cô bé đã nghe thấy nó nói. "Ô, chờ đã... mật mã. Abstinence."

"Chính xác," Bà Béo nói với giọng mệt mỏi và kéo ra đằng trước, để lộ ra cái lỗ chân dung.

"Bà ấy bị sao thế?" Harry hỏi.

"Rõ ràng là bà đã thoải mái quá mức," Hermione nói, mắt láo liên khi cô bé vào trong phòng học chung chật ních. "Bà và bạn Violet của bà đã uống hết sạch rượu trong bức tranh những thày tu say rượu ở hành lang Bùa Chú ấy. Dù sao thì..."

Cô bé lục lọi trong túi mất một lúc, rồi kéo ra một cuộc giấy da với chữ của thày Dumbledore trên đó.

"Hay quá," Harry nói, mở nó ra ngay lập tức để thấy rằng tiết học tiếp theo với Dumbledore đã được lên kế hoạch vào tối hôm sau. "Tớ có rất nhiều thứ để nói với thày... và cậu nữa. Ngồi xuống đi..."

Nhưng vào lúc đó có một tiếng hô lớn "Won-Won" và Lavender Brown chẳng biết lao đến từ đâu vọt vào trong vòng tay của Ron. Một vài người chứng kiến cười khẩy; Hermione cười phá lên và nói, "Có một cái ở đây này... Có xem không Ginny?"

"Không ạ, em đã nói em sẽ gặp Dean rồi," Ginny nói, mặt dù Harry không thể không cảm thấy rằng cô bé có vẻ không nhiệt tình cho lắm. Mặc cho Ron và Lavender dính lấy nhau trong một trận đấu đấm bốc kiểu đứng, Harry dẫn Hermione vào một cái bàn còn trống.

"Giáng sinh của cậu thế nào?"

"Ờ, cũng tốt," cô bé nhún vai. "Chẳng có gì đặc biệt cả. Thế ở nhà Won-Won thế nào?"

"Tớ sẽ kể cho cậu ngay," Harry nói. "Kìa Hermione, cậu không thể..."

"Không, tớ không thể," cô bé nói một cách thờ ơ. "Nên đừng hỏi thì hơn."

"Tớ nghĩ là, có thể, cậu biết đấy, qua Giáng sinh này..."

"Đó chính là Bà Béo đã uống một hũ lớn rượu ngâm được 500 năm rồi Harry à, không phải tớ. Thế cái tin quan trọng mà cậu muốn báo cho tớ biết là gì thế?"

Cô bé quá hung hăng để có thể tranh cãi trong lúc này, nên Harry đã bỏ qua cái chủ đề về Ron và thuật lại toàn bộ những gì nó nghe được trong mẩu hội thoại giữa Malfoy và Snape. Khi nó kết thúc, Hermione đã ngồi ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi nói, "Cậu không nghĩ là...?"

"... thày đã nhận lời giúp đỡ cốt để lừa Malfoy nói về thứ nó đang làm phải không?"

"Ừ đúng đấy," Hermione nói.

"Ba của Ron và thày Lupin nghĩ vậy," Harry miễn cưỡng. "Nhưng điều này hoàn toàn chứng minh rằng Malfoy đang có kế hoạch gì đó, cậu không thể phủ định điều này được đâu."

"Ừ, tớ không thể," cô bé trả lời chậm rãi.

"Và nó đang diễn kịch theo mệnh lệnh của Voldermort, giống như tớ đã nói!"

"Hmm... thế có ai trong hai người thực sự nhắc đến cái tên Voldermort không?"

Harry vẻ mặt rất nghiêm trang, cố gắng nhớ lại. "Tớ cũng không chắc... Snape đã nói chủ của con, và còn ai vào đấy nữa?"

"Tớ cũng chẳng biết," Hermione cắn môi. "Có thể là bố của nó?"

Cô bé nhìn qua căn phòng, rõ ràng là đang chìm đắm trong suy nghĩ, thậm chí còn không thèm để ý đến Lavender đang cù léc Ron. "Thế thày Lupin thì sao?"

"Không tốt lắm," Harry nói, và nó nói với cô bé tất cả mọi thứ về nhiệm vụ của Lupin giữa những người sói và những khó khăn ông đang phải đối mặt. "Cậu đã bao giờ nghe nói về Fenrir Greyback chưa?"

"Rồi, tớ có nghe!" Hermione giật thót mình. "Và cậu cũng nghe rồi đấy Harry à!"

"Khi nào cơ, Lịch Sử Phép Thuật à? Cậu biết thừa là tớ chẳng bao giờ nghe..."

"Không không, kh

Trang: [<] 1,154,155,[156],157,158,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):