Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
xì xào về những bài học sắp tới; việc có thể biến đi và hiện hình lại ngay tức thì đã được đánh giá rất cao.

"Chẳng biết nó tuyệt vời thế nào khi chúng ta chỉ cần..." Seamus búng tay tanh tách để chỉ sự biến mất. "Anh họ Fergus của tớ làm thế chỉ để trêu chọc tớ, cứ chờ đi cho đến khi tớ làm được... Anh ta sẽ chẳng bao giờ có một giây phút bình yên nữa đâu..."

Chìm trong ảo giác về viễn cảnh tươi sáng này, nó lắc cái đũa thần quá hào hứng đến nỗi thay vào việc biến ra một cái bồn nước sạch - mục tiêu của bài học Bùa Chú hôm nay - nó đã làm ra một cái vòi nước phản lực mà đã nảy bật lên trên trần nhà và đập thẳng vào mặt Giáo sư Flitwick.

"Harry đã độn thổ rồi đấy," Ron nói với Seamus, lúc này đang hơi luống cuống, sau khi Giáo sư Flitwick đã sấy khô mình bằng một cái vẫy đũa thần và chú thích với Seamus: "Ta là một phù thủy, chứ không phải là một con khỉ đầu chó khua khoắng một cái que." "Thày Dum... ơ... người ta đã cho nó đi cùng. Độn Thổ Cùng Nhau, cậu biết không."

"Wow!" Seamus thì thầm, và nó, Dean, với Neville chụm đầu vào để nghe xem Độn Thổ có cảm giác thế nào. Trong phần còn lại của ngày hôm đó, Harry đã bị bao vây bởi những đứa năm sáu khác yêu cầu miêu ta cảm giác lúc Độn Thổ. Tất cả bọn chúng đều có vẻ sợ hãi, hơn là lảng tránh, khi nó nói với chúng về việc bùa chú đó khó chịu thế nào, và nó vẫn còn trả lời những câu hỏi chi tiết vào tám giờ kém mười tối hôm đó, đến khi nó buộc phải nói dối là nó phải trả một quyển sách cho thư viện, để có thể đến kịp giờ buổi học với thày Dumbledore.

Những cái đèn ở trong văn phòng thày Dumbledore đã được thắp lên, những bức chân dung của những vị hiệu trưởng cũ vẫn đang ngáy đều đều ở trong khung của họ, và cái Tưởng Ký lại một lần nữa được sẵn sàng ở trên bàn. Tay của Dumbledore đặt ở hai bên của nó, tay phải vẫn đen và cháy nắng như thường. Nó chẳng có vẻ gì là được chữa lành cả và Harry phân vân, chắc là phải đến lần thứ 100 rồi, rằng cái gì có thể gây nên chấn thương kỳ lạ như vậy, nhưng nó chẳng hỏi; Dumbledore đã nói rằng nó cuối cùng cũng sẽ biết và trong bất cứ trường hợp nào nó đều có những chủ đề khác để nói. Nhưng trước khi Harry có thể nói về thày Snape và Malfoy, Dumbledore đã nói.

"Ta nghe nói rằng con đã gặp Bộ Trưởng Bộ Pháp Thuật trong giáng sinh phải không?" "Vâng," Harry nói. "Ông ta không vui lắm khi gặp con."

"Đúng," Dumbledore thở dài. "Ông ta cũng không vui khi gặp ta nữa. Chúng ta phải cố gắng không để bị nhấn chìm trong nỗi thống khổ của mình Harry à, mà phải chiến đấu đến cùng."

Harry cười toét miệng.

"Ông ta muốn con nói với cộng đồng phù thủy rằng Bộ đã làm việc rất tốt."

Dumbledore cười.

"Vốn đó là ý kiến của Fudge, con biết không. Trong ngày cuối cùng ở văn phòng, khi ông đang cố bám lấy chỗ của mình một cách tuyệt vọng, ông đã muốn gặp con, hy vọng rằng con có thể ủng hộ ông ta..."

"Sau tất cả những gì ông Fudge đã làm năm ngoái ư?" Harry tức giận. "Sau Umbridge?"

"Ta đã nói với Cornelius là không có cơ hội nào đâu, nhưng cái tư tưởng đó vẫn không rời ông khi ông rời khỏi văn phòng. Trong có vài giờ sau khi Scrimgeour lên chức chúng ta đã gặp nhau và ông ta đề nghị ta sắp xếp một buổi hẹn với con."

"Đó là lý do tại sao thày cãi lại!" Harry buột miệng thốt ra. "Điều này đã được đăng trong tờ Nhật Báo Tiên Tri."

"Tờ Tiên Tri thường

Trang: [<] 1,156,157,[158],159,160,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):