XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
thì phải đăng sự thật," Dumbledore nói, "trừ khi đó là chẳng may. Đúng, đó là lý do tại sao chúng ta cãi nhau. Hừm, có vẻ như là cuối cùng thì Rufus đã tìm thấy con đường để đến với con rồi đấy."

"Ông ta tố cáo con Hoàn toàn bị chi phối bởi Dumbledore. "

"Ông ta đúng là quá đáng thật."

"Con nói với ông ta con là như vậy mà."

"Dumbledore định mở miệng ra để nói gì đó rồi lại khép lại. Bên cạnh Harry, con phượng hoàng Fawkes thốt ra một tiếng khóc du dương, nhỏ nhẹ. Trong sự xấu hổ cực kỳ của Harry, nó bất chợt nhận ra rằng đôi mắt xanh sáng của thày Dumbledore đang ngân ngấn nước, nó vội nhìn chằm chằm xuống đầu gối mình. Khi Dumbledore nói, dù sao thì, giọng ông vẫn bình thản.

"Ta rất xúc động Harry à."

"Ông Scrimgeour muốn biết thày đi đâu khi thày không ở Hogwarts," Harry nói, mắt vẫn dính vào đầu gối của mình.

"Ừ, ông ta quả là quá tò mò đối với điều đó," Dumbledore nói, lúc này nghe rất vui vẻ, và Harry nghĩ rằng lúc này đã an toàn để nhìn lên rồi. "Ông ta đã cố gắng để theo chân ta. Buồn cười thật đấy. Ông ta cho Dawlish theo chân ta. Đúng là không tốt một tí nào cả. Ta đã buộc phải ếm bùa lên Dawlish một lần; rồi ta lại làm thế tiếp với một sự hối hận tột cùng."

"Thế người ta vẫn chưa biết thày đi đâu phải không?" Harry hỏi, hy vọng sẽ biết thêm đuợc nhiều thông tin về cái chủ đề gây tò mò này, nhưng thày Dumbledore chỉ cười qua cái kính nửa vầng trăng của ông.

"Không, họ không biết đâu, và cũng chưa đến lúc con cần biết. Bây giờ, ta đề nghị chúng ta nên bắt đầu, trừ khi có một thứ nào khác...?" "Thực ra có đấy thưa thày," Harry nói. "Đó là về Malfoy và Snape."

"Giáo sư Snape Harry à."

"Vâng thưa thày. Con đã tình cờ nghe thấy họ trong bữa tiệc của Giáo sư Slughorn... thực ra thì con theo chân họ..."

Thày Dumbledore nghe câu chuyện của Harry với một vẻ mặt bình thản. Khi Harry kết thúc ông đã không nói gì mất một lúc, rồi nói, Cám ơn con đã nói cho ta biết điều này, Harry, nhưng ta khuyên con nên quên ngay chuyện này đi. Ta không nghĩ rằng cái đó lại quan trọng đến vậy."

"Không quan trọng ạ?" Harry nhắc lại một cách ngờ vực. "Thưa Giáo sư, thày có hiểu là...?"

"Có Harry à, ta may mắn có một trí óc lạ thường nên ta hiểu tất cả những gì con vừa nói," Dumbledore nói, hơi có vẻ cứng rắn. "Ta nghĩ con còn thậm chí cho rằng ta còn hiểu câu chuyện này hơn cả con. Một lần nữa, ta rất vui con đã tin tưởng vào ta, nhưng hãy để ta cam đoan với con một lần nữa rằng con chưa bao giờ nói cho ta một điều gì có thể làm cho ta bất an cả."

Harry ngồi lặng im trong xao động, nhìn chằm chằm vào thày Dumbledore. Cái gì đã xảy ra vậy nhỉ? Có phải điều này có nghĩa là thày Dumbledore đã yêu cầu thày Snape đi tìm hiểu xem Malfoy đang làm gì, tức là thày đã được nghe tất cả những gì Harry vừa mới nói về Snape? Hay là thày thực sự lo lắng về điều này, nhưng lại cố tỏ vẻ không có gì cả?

"Thế thưa thày," Harry nói, với một giọng nói mà nó hy vọng rằng sẽ nhỏ nhẹ và lịch sự, "thày vẫn thực sự còn tin vào...?"

"Ta đã quá đủ bao dung để trả lời câu hỏi đó rồi," Dumbledore nói, nhưng mà ông chẳng hề tỏ vẻ bao dung thêm một chút nào nữa. "Câu trả lời của ta vẫn không thay đổi."

"Ta cho rằng không phải vậy," một giọng nói cạnh khoé cất lên; Phineas Negellus rõ ràng là chỉ giả vờ ngủ. Thày Dumbledore mặc kệ ông ta.

"Và bây giờ, Harry, ta thực sự đề nghị chúng t

Trang: [<] 1,157,158,[159],160,161,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):