," Morfin thì thầm. "Mày trông giống hệt thằng Muggle đó."
"Muggle nào?" Riddle nói đanh thép.
"Thằng Muggle mà em gái ta đã rất yêu quý, thằng Muggle mà đã sống trong ngôi nhà rất to," Murfin nói, và ông oẹ ra bất thình lình ở ngay giữa hai người. "Mày trông giống hệt nó. Riddle. Nhưng nó đã già hơn nhiều rồi phải không? Nó già hơn mày nhiều, giờ ta đã biết..."
Morfin có vẻ tha thẩn và hơi ngà ngà, vẫn còn nắm chặt mép cái bàn để đứng vững, "Nó trở lại rồi, thấy chưa," ông nói thêm với vẻ ngốc nghếch.
Voldermort nhìn xoáy vào Morfin như thể đang xét đoán ông. Rồi nó bước tới gần hơn và nói, "Riddle quay lại đây à?"
"Ar, nó đã bỏ con bé, và phục vụ con bé tốt đấy chứ, cuộc hôn nhân bẩn thỉu!" Morfin nói, lại nôn ra sàn. "Đã ăn cướp chúng ta, xem nào, trước khi con bé trốn đi. Viên đá của Slytherin ở đâu, ơ, viên đá của Slytherin ở đâu rồi?"
Voldermort không trả lời. Morfin đang tiếp tục giận dữ; ông khua dao lên và quát, "Phản bội chúng ta, con bé đã làm vậy, đồ con gái hư hỏng! Và đã đẻ ra mày, đến đây và hỏi những câu hỏi như thế? Nó qua rồi phải không... Nó đã qua rồi..."
Ông nhìn ra chỗ khác, hơi choáng váng, và Voldermort bước tới. Khi nó làm vậy, một bóng tối lạ thường rơi xuống, làm lu mờ ánh đèn của Voldermort và nến của Morfin, lu mờ tất cả mọi thứ... Những ngón tay của Dumbledore nắm chặt tay của Harry và họ đang bay vút lên hiện tại. Ngọn đèn vàng mờ mờ trong văn phòng của thày Dumbledore có vẻ làm Harry loá mắt sau cái bóng tối không thể phá vỡ đó.
"Thế thôi ạ?" Harry nói ngay lập tức. "Tại sao nó lại tối như thế, cái gì đã xảy ra?"
"Bởi vì Morfin không thể nhớ được những gì xảy ra sau đó," Dumbledore nói, chỉ Harry ngồi xuống ghế của nó. "Khi ông tỉnh dậy vào sáng hôm sau, ông đang nằm tên sàn, chỉ có một mình. Chiếc nhẫn của Marvolo đã mất.
"Trong lúc đó, trong làng Little Hangleton, một người hầu gái đang chạy qua High Street, hét lên rằng đã có ba xác chết trong phòng vẽ trong nhà: Tom Riddle già và bố mẹ của ông ta.
"Giới pháp quyền của người Muggle đã bị làm cho bối rối. Trong lúc ta còn để ý, họ vẫn không thể biết tại sao những người nhà Riddle lại chết, vì phép Avadu Kedavra thường thì không để lại dấu hiệu tàn phá nào... Trường hợp ngoại lệ thì đang ngồi bên cạnh ta," Dumbledore nói thêm, với một cái hất đầu về phía vết sẹo của Harry. "Bộ, mặt khác, lại biết ngay lập tức rằng đó là một vụ giết người phù thuỷ. Họ cũng biết rằng một kẻ ghét Muggle đã có tiền án sống ở phía kia thung lũng đối với nhà Riddle, kẻ ghét Muggle mà đã bị tù một lần vì tội tấn công một trong những người bị giết đó.
"Thế là Bộ cho gọi Morfin lên. Họ không cần phải hỏi ông ta, hay dùng bùa Veritaserum hay Legilimency. Ông thừa nhận vụ giết người ngay lập tức, nói ra những chi tiết mà chỉ có kẻ giết người mới biết. Ông ta rất tự hào, ông nói, vì đã giết những tên Muggle, đã chờ cơ hội từ lâu lắm rồi. Ông nộp lại đũa thần, cái mà đã được chứng minh ngay rằng đã được dùng để giết những người nhà Riddle. Và ông cũng tự mình chấp nhận việc bị đưa đến Azkaban mà không hề phản đối.
Tất cả những gì còn làm cho ông phân vân là việc cái nhẫn của bố ông ta đã mất. Ông sẽ giết tôi vì làm mất nó, ông tóm lấy người giải tù lần này qua lần khác. Ông sẽ giết tôi vì làm mất chiếc nhẫn,. Và đó rõ ràng là điều cuối cùng mà ông còn được nói. Ông đã sống đến cuối đời ở Azkaban, than vãn
Trang:
[<] 1,
161,
162,[163],
164,
165,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):