về sự mất tích của kỷ vật cuối cùng của Marvolo, và đã được chôn cất ở bên cạnh nhà tù, cùng với những linh hồn tội nghiệp mà cũng đã bị nhốt ở trong những bức tường nhà tù."
"Thế tức là Voldermort đã lấy đũa thần của ông Morfin và sử dụng nó?" Harry nói, ngồi thẳng dậy.
"Đúng thế," Dumbledore nói. "Chúng ta không có ký ức nào cho điều này, nhưng ta nghĩ rằng ta có thể chắc chắn điều gì đã xảy ra. Voldermort đã làm tê liệt bác của nó, lấy đũa thần, và đi sang phía bên kia của thung lũng để đến ngôi nhà to. Ở đó nó giết người đàn ông Muggle mà đã từ bỏ mẹ nó, và vì chắc chắn, cả ông bà Muggle của nó nữa, để xoá đi hoàn toàn dòng máu Riddle cuối cùng và tự mình trả thù người cha mà đã không bao giờ muốn có nó. Rồi nó trở về căn lều của Gaunt, thực hiện một số bùa chú phức tạp để đưa vào trong trí óc ông bác một chút ký ức sai làm, đặt cái đũa thần của Morfin bên cạnh người chủ bất tỉnh của nó, lấy đi cái nhẫn cổ mà ông đeo, rồi rời khỏi đó."
"Và Morfin không bao giờ nhận ra ông không làm những điều đó?"
"Không bao giờ," Dumbledore nói. "Ông đã cho thấy, như ta đã nói, một lời thú tội hoàn toàn và đầy đủ."
"Nhưng ông vẫn có những ký ức thực trong đầu mình chứ!" "Đúng, nhưng phải có một bùa chú Legilimency từ một người thực sự có kinh nghiệm mới có thể lấy nó ra được," Dumbledore nói, "và tại sao người ta lại moi móc vào trí óc của Morfin sâu thêm nữa khi ông ta đã tự nhận mọi tội lỗi về mình? Dù sao thì, ta đã có thể thực hiện một cuộc gặp với Morfin vào những tuần cuối đời của ông, vào thời gian mà ta đã cố gắng để tìm hiểu hết sức về quá khứ của Voldermort. Ta đã lôi cái ký ức vừa rồi ra bằng một sự khó khăn lớn. Khi ta nhìn thấy những gì ẩn chứa trong đó, ta đã thử dùng nó để đưa Morfin ra khỏi Azkaban. Trước khi Bộ ra quyết định, Morfin đã chết."
"Nhưng làm thế nào mà Bộ không nhận ra rằng chính Voldermort đã làm những điều đó đối với Morfin?" Harry giận dữ. "Hắn vẫn chưa đến tuổi thành niên mà, phải không? Con nghĩ là họ có thể phát hiện ra những pháp thuật chưa đến vị thành niên chứ!" "Con gần đúng - họ có thể phát hiện ra phép thuật, nhưng không phải là kẻ thực hiện nó. Con sẽ vẫn còn nhớ rằng con đã bị khiển trách bởi Bộ cho một Bùa Bay Lượn mà thực ra là được làm bởi..."
"Dobby," Harry càu nhàu; sự bất công này vẫn còn làm phiền nó. "Thế nên nếu người ta chưa đến tuổi và người ta thực hiện phép thuật trong một căn nhà của một phù thuỷ lớn tuổi, Bộ sẽ không biết."
"Họ sẽ hiển nhiên không thể nói ai là người thực hiện phép thuật," Dumbledore nói, cười khẽ khàng vào cái nhìn đầy căm phẫn trên mặt Harry. "Họ tin tưởng vào những cha mẹ phù thuỷ trong việc bắt những đứa con của họ tuân theo họ trong gia đình."
"Hừm, đúng là rác rưởi," Harry ngắt lời. "Xem cái gì đã xảy ra, xem cái gì đã xảy ra cho ông Morfin!"
"Ta đồng ý," Dumbledore nói. "Bất kể Morfin là ai, ông không hề đáng phải chết như ông đã như vậy, bị trách tội cho một vụ giết người mà ông không thực hiện. Nhưng giờ đã muộn rồi, ta muốn con xem một ký ức khác trước khi chúng ta chia tay..."
Dumbledore rút ra từ trong túi một cái lọ thuỷ tinh nhỏ và Harry yên lặng ngay lập tức, vẫn còn nhớ rằng thày Dumbledore đã nói đó là cái quan trọng nhất mà ông từng thu thập được. Harry để ý rằng những gì trong lọ đã khá khó khăn để chảy hết vào trong cái Tưởng Ký, tựa hồ như nó đã hơi đông cứng lạ
Trang:
[<] 1,
162,
163,[164],
165,
166,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):