XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Hoàng Tử Lai
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ỏi Harry tại sao nó lại không kể chuyện này cho gia đình Dursley. "Vấn đề của chúng ta," cụ nói tiếp với Harry như thể đã không có sự gián đoạn nào, "là Sirius còn để lại cho con căn nhà số 12 quảng trường Grimmauld."

"Thằng đấy để lại cho nó căn nhà hả?" dượng Vernon nói một cách thèm khát, con mắt ti hí nheo lại, nhưng không ai trả lời.

"Thầy cứ tiếp tục dùng nó làm Tổng hành dinh." Harry nói. "Con không quan tâm. Thầy cứ dùng nó. Con thực sự không muốn lấy nó." Harry không bao giờ muốn đặt chân một lần nữa đến số 12 quảng trường Grimmauld nếu nó không được tham gia giúp sức. Nó nghĩ nó sẽ bị ám ảnh mãi mãi bởi những ký ức chú Sirius lảng vảng một mình trong căn phòng tối có mùi ẩm mốc, bị cầm tù trong một nơi mà chú rất muốn liều mạng để rời khỏi.

"Thật là hào phóng," cụ Dumbledore nói. "Dù sao thì chúng ta cũng đã tạm thời bỏ trống nó rồi."

"Tại sao?"

"À," cụ Dumbledore nói, phớt lờ tiếng thở dài của dượng Vernon, giờ đây đầu dượng đang bị cái ly rượu mật ong kiên trì gõ nhẹ, "Dòng họ Black truyền thống đã ra chỉ thị căn nhà sẽ được truyền lại trực tiếp cho người con trai mang họ Black . Sirius là người cuối cùng trong dòng họ, cùng với em trai, Regulus, đã chết trước đó mà cả hai đều không có con. Trong khi kế hoạch của chú ấy là chú ấy muốn cho con căn nhà, tuy nhiên có khả năng là một vài câu thần chú hay bùa chú đã được đặt vào căn nhà để nó đảm bảo rằng người sở hữu căn nhà phải là một phù thủy có dòng máu thuần chủng."

Hình ảnh bức tranh sống động kêu la inh ỏi của mẹ chú Sirius được treo trong căn nhà số mười hai quảng trường Grimmauld chợt hiện ra trong tâm trí Harry. "Cháu cá là ở đó còn," nó nói.

"Đúng thế," cụ Dumbledore nói. "Và nếu bùa chú đó còn tồn tại thì quyền sở hữu căn nhà sẽ được chuyển sang người họ hàng lớn tuổi nhất còn sống, nghĩa là chị họ của chú ấy, Bellatrix Lestrange."

Không nhận thức được mình đang làm gì, Harry bật đứng dậy, cai kính thiên văn và đôi giầy của nó rơi bịch xuống sàn nhà. Bellatrix Lestrange, kẻ đã giết chú Sirius, sẽ thừa kế căn nhà sao?

"Không," nó nói.

"Ừ, hiển nhiên là chúng ta không mong muốn bà ấy thừa kế căn nhà," cụ Dumbledore nói điềm tĩnh. "Hoàn cảnh này đầy rắc rối phức tạp. Chúng ta không biết loại bùa chú nào đã được đặt lên căn nhà, ví dụ như, làm bùa chú Unplottable sẽ giúp cho quyền sở hữu được truyền từ Sirius. Có thể Bellatrix sẽ đến căn nhà ấy bất cứ lúc nào. Nên đương nhiên là chúng ta phải chuyển ra ngoài cho đến khi chúng ta tìm ra cách,"

"Nhưng làm sao chúng ta tìm ra cách để biết cháu có thể sở hữu nó?"

"May mắn thay," cụ Dumbledore nói, "có một cách kiểm tra đơn giản."

Cụ đặt cái ly cạn sạch xuống cái bàn nhỏ kế bên cạnh cái ghế, nhưng trước khi cụ kịp nói gì thì dượng Vernon quát lên "Ông có thể bỏ những cái thứ chết tiệt này ra khỏi chúng tôi được không?"

"Harry nhìn quanh, ba người nhà Dursley đang lấy tay ôm lấy đầu, còn những cái ly thì cứ nhảy lên nhảy xuống trên đầu họ, rượu mật ong bên trong thì bay văng khắp nơi.

"Ồ, tôi xin lỗi," cụ Dumbledore nói một cách lịch sự, và vẩy cây đũa phép lần nữa. Cả ba cai ly biến mất. "Nhưng ông biết không, sẽ thật là phải phép nếu ông uống nó."

Trông như thể dượng Vernon sắp nổ tung với lời đáp trả vừa rồi, nhưng ông chỉ đơn thuần lùi lại phía sau cùng với dì Petunia và Dudley mà không nói gì, tiếp tục chỉa đôi

Trang: [<] 1,21,22,[23],24,25,230 [>]
Đến trang (tối đa 230):