m," cụ Dumbledore nói. "Vẫn còn một vấn đề nữa với con bằng mã, Buckbeak. Hagrid đã trông nom nó kể từ khi Sirius chết, nhưng Buckbeak giờ đây là của con luôn, vậy nếu con muốn có một sự sắp đặt khác -"
"Không," Harry nói ngay, "nó cứ ở với bác Hagrid. Con nghĩ Buckbeak thích thế."
"Hagrid sẽ rất sung sướng," cụ Dumbledore mỉm cười nói. "Hagrid đã rất cảm động khi gặp lại Buckbeak. Tình cờ, chúng ta đã quyết định đặt tên lại cho Buckbeak vì sự an toàn của nó. Witherwings là tên từ giờ trở đi của nó mặc dù ta nghi ngờ Bộ pháp thuật sẽ đoán ra nó chính là con bằng mã họ đã tuyên án tử hình. Bay giờ, Harry này, con đã đóng gói hành lý chưa?"
"Ơ ... -"
"Chắc là ta đã nhầm?" cụ Dumbledore sắc sảo hỏi.
"Cháu đi - ờ - dọn dẹp ngay," Harry vội vàng nói, rôi nhanh chóng nhặt cái kính thiên văn và đôi giầy lên.
Nó tốn khoảng gần mười phút để thu lượm những thứ cần thiết; cuối cùng nó mới lấy cái áo tàng hình dưới gầm tủ cho vào, vặn chặt cái bình mực thay đổi màu sắc, và nhét cái vạc vào trong cái rương. Sau đó, nó kéo lê cái rương một bên tay, tay còn lại xách cái lồng con Hedwig đi xuống nhà.
Nó thất vọng thấy cụ Dumbledore không chờ ở cửa chính, điều đó có nghĩa là nó phải vào phòng khách.
Không ai nói gì. Cụ Dumbledore ngồi im, trông rất thanh thản nhưng bầu không khí thì rất nằng nề căng thẳng, Harry không đủ can đảm nhìn gia đình Dursley khi nó nói: "Thưa thầy - con đã sẵn sàng."
"Tốt," cụ Dumbledore nói. "Còn một điều cuối cùng." Cụ quay sang nói với gia đình Dursley.
"Chắc ông bà cũng biết, Harry trưởng thành vào năm -"
"Không," dì Petunia nói lần đầu tiên kể từ khi cụ Dumbledore tới.
"Xin lỗi, sao cơ?" cụ Dumbledore hỏi lịch sự.
"Không. Nó nhỏ hơn Dudley một tháng, mà Dudley thì chưa đến tuổi mười tám cho đến năm tới."
"À," cụ Dumbledore nói nhã nhặn, "nhưng trong thế giới phù thủy, chúng tôi trưởng thành vào tuổi mười bảy."
Dượng Vernon lẩm bẩm, "Thật lố bịch," nhưng cụ Dumbledore đã ngắt lời ông,
"Giờ đây, như ông bà đã biết, phù thủy mang tên Chúa Tể Voldemort đã quay trở lại. Cộng đồng phù thủy đang tiến hành một cuộc chiến tranh. Harry, người mà Chúa Tể Voldemort đã cố gắng giết một vài lần rồi, đang gặp phải những nguy hiểm to lớn hơn rất nhiều cái ngày mà tôi để nó lại cửa nhà ông bà mười lăm năm trước, với một lá thư giải thích về án mạng của bố mẹ nó và nhấn mạnh rằng tôi hi vọng ông bà có thể trông nom nó như là con cái trong nhà."
Cụ Dumbledore dừng lại, và mặc dù giọng của cụ rất nhẹ và ấm, nhưng cụ lại tỏ ra rất giận dữ, Harry cảm thấy sự lạnh nhạt và để ý thấy gia đinh Dursley đang bu sát vào nhau.
"Ông bà đã không làm như tôi yêu cầu. Ông bà đã không đối xử với Harry như con trai mình. Nó không nhận được gì ngoài sự ghẻ lạnh và cay nghiệt từ ông bà. Nói đúng hơn là nó đã phải trốn tránh những tổn thương tệ hại mà ông bà đã gây ra cho một đứa trẻ bất hạnh như nó."
Cả dì Petunia và dượng Vernon nhìn quanh theo bản năng như thể có một người khác không phải Dudley ôm chặt họ.
"Ủa - ngược đãi Dudders? Ông nói sao?", dượng Dursley bắt đầu cáu tiết, nhưng cụ Dumbledore ra dấu im lặng, ông im bặt như thể cụ Dumbledore vừa đấm ông một cú.
"Phép thuật mà tôi đã nhắc đến mười lăm năm trước là Harry được một sức mạnh bảo vệ chỉ khi nó gọi căn nhà này là nhà . Dù khốn khổ, nó vẫn
Trang:
[<] 1,
23,
24,[25],
26,
27,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):