cụ Dumbledore trả lời. ”Vậy thì điều trước tiên là con phải nắm tay của ta thật chặt . Cánh tay trái ấy –nếu con không phiền Con cũng đã thấy rồi đấy – tay cầm đũa của ta , vào lúc này nó khá yếu ớt.”
Harry làm theo những lời nói của cụ một cách chính xác.
“Tốt lắm”.Cụ Dumbledore nói “Bây giờ thì chúng ta đi thôi”
Harry cảm thấy cánh tay của cụ Dumbledore xoắn vòng xung quanh nó và những vòng xoắn đó ngày càng nhiều và quấn chặt lấy nó. Điều cuối cùng mà nó cảm giác được là mọi thứ trở nên tối đi; nó cảm thấy bị dồn ép rất mạnh từ nhiều phía khác nhau; nó không thể thở được và có cảm giác như là có những thanh thép nẹp thùng đang xiết chặt quanh ngực của nó, mắt thì gần như bị ép sâu vào trong đầu, màng nhĩ cũng tương tự như thế và sau đó thì…….
Harry hít vào thật sâu luồng không khí mát lạnh về đêm ngay khi mắt nó cừa mở ra. Nó cảm thấy như là mình với vừa đi qua một ống nhựa rất chật chội. Nhưng chỉ vài giây sau đó, nó nhận ra rằng mình không con ở chỗ cũ nữa, con đường Privet đã biến mất. Nó và cụ Dumbledore đang ở giữa quảng trường của một ngôi làng hoang vắng nào đó. Ngay giữa quảng trường là một đài tường niệm chiến tranh đã lâu đời, bao chung quanh nó là nhữnh cái ghế tựa dài. Khi Harry đã trấn tĩnh trở lại thì nó nhận ra mình vừa thử qua phép “Độn thổ” lần đầu tiên trong đời.
“Con có sao không Harry?”Cụ Dumbledore hỏi nó với một vẻ đầy lo lắng.
“Con cảm thấy như thế nào, lạ lắm phải không!”
“Con khoẻ ạ” Harry trả lời, nó cọ cọ vào lỗ tai và trả lời một cách miễn cưỡng. ”Nhưng con vẫn thích đi bằng chổi thần hơn …..”
Cụ Dumbledore mỉm cười, ”Đi lối này” cụ nói sau khi sửa lại chiếc áo choàng của mình cho ngay ngắn.
Cất những bước chân nhanh nhẹn, cụ đi qua một quán trọ trống vắng và những ngôi nhà không hơn gì quán trọ mấy. Lúc đó đã gần nữa đêm rồi nếu tính theo giờ của một cái đồng hồ được treo trên vọng gác ngôi nhà thờ gần đó.
“Nói cho ta nghe Harry" Cụ Dumbledore hỏi “Vết thẹo của con còn đau chút nào nữa không?”
Harry đưa cánh tay lên trán mình, chạm nhẹ vào vết thẹo hình ánh chớp một cách vô thức.
“Không có ạ” Harry trả lời “Con cũng đang tự hỏi về chuyện đó, con nghĩ rằng nó sẽ đau nhứt lắm đây khi mà Voldemort đã có lại được quyền năng của mình“
Nó liếc mắt nhìn cụ Dumbledore và thấy một vẻ hài lòng biểu lộ rõ trên khuôn mặt cụ.
“Ta thì lại nghĩ khác" cụ Dumbledore nói “Cuối cùng rồi thì chúa tể Voldermort cũng nhận ra trong thâm tâm là sự nguy hiểm khi con đọc được những suy nghĩ và cảm giác của hắn. Điều này chứng tỏ hắn đang sử dụng Occlumency để ngăn con thực hiện điều này.”
"Con không phàn nàn về chuyện này." Harry nói, và nhớ về việc cậu không bỏ lỡ bất cứ giấc mơ hay những ánh sáng lóe lên trong đầu của Voldemort.
Hai người hướng về góc đường, qua một cái hộp điện thoại và một chỗ đậu xe buýt. Harry ngước nhìn lên cụ Dumbledore lần nữa, "Thưa giáo sư"
"Gì thế Harry?"
"Ơ - chúng ta chính xác là đang định đến đâu vậy?"
"Đây, đây là ngôi làng ma thuật tên là Budleigh Babberton."
"Và chúng ta đang làm gì ở đây?"
"À vâng, ta chưa nói cho con biết."
[thiếu 1 đoạn]
Slughorn nhìn Dumbkedore một cách độc ác một lúc, rồi lầm bầm :” tôi chẳng cho chúng một cơ hội nào cả. Tôi d
Trang:
[<] 1,
25,
26,[27],
28,
29,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):