đây, dù không được chào đón, dù bị ngược đãi, ông bà vẫn phải miễn cưỡng để nó ở trong nhà. Phép thuật này sẽ ngừng hoạt động cho đến khi nó mười bảy tuổi, nói cách khác là đến khi nó trưởng thành. Tôi chỉ yêu cầu một điều là: ông bà cho phép Harry quay trở về căn nhà này một lần nữa trước sinh nhật lần thứ mười bảy của nó, điều này đảm bảo sự an toàn cho nó cho đến lúc nó trưởng thành."
Không người nào nhà Dursley lên tiếng. Dudley hơi nhăn mặt khó chịu như thể nó đang cố gắng trốn thoát khi bị ngược đãi. Dượng Vernon trông như thể bị nghẹn cổ họng, dì Petunia thì trông xúc động một cách kỳ lạ.
"Harry này ... đã đến lúc chúng ta đi thôi," cụ Dumbledore nói, đứng dậy và vuốt thẳng lại áo choàng dài màu đen của mình. "Hẹn ngày gặp lại," cụ nói thêm với gia đình Dursley, trông họ thư thể mong ngày này không bao giờ tới, cụ bỏ nón ra và bước ra khỏi phòng.
"Tạm biệt," Harry nói vội với gia đình Dursley, và bước theo cụ Dumbledore, cụ dừng lại bên cạnh cái rương và cái lồng con Hedwig của Harry.
"Chúng ta không thể để những thứ này làm vướng víu," cụ nói, và rút đũa phép ra một lần nữa. "Ta sẽ gửi chúng đến trang trại Hang Sóc chờ trước ở đó. Dù sao, ta cũng muốn con để tấm áo tàng hình ở trong cái rương luôn."
Harry gặp vài khó khăn khi nhét cái áo tàng hình vào trong cái rương, nó cố gắng để cụ Dumbledore không thấy đống lộn xộn bên trong. Sau khi đã nhồi nhét xong, cụ Dumbledore vẩy đũa phép, cái rương, cái lồng cú cùng con Hedwig biến mất. Cụ Dumbledore vẩy đũa phép lần nữa, của chính mở ra, bên ngoài tối thui.
"Bây giờ, Harry, chúng ta hãy bước ra màn đêm bên ngoài và đuổi theo sự mạo hiểm phù phiếm nhé."
Chương 4 Horace Slughorn
Mặc dù sự thật là trong quá khứ Harry mong đợi từng giây từng phút để hy vọng 1 cách hão huyền là cụ Dumbledore sẽ đến và đón mình đi, nhưng giờ đây harry lại cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết sự lúng túng của mình khi cả 2 người cùng bước ra con đường Privet . Từ trước tới giờ nó chưa bao giờ có được một cuộc nói chuyện thích hợp với ngài hiệu trường của trường Hogwarts. Giữa họ luôn có khỏang cách nào đó. Kỷ niệm về những lần gặp gỡ gần đây nhất lại hiện lên, và nó ngày càng dồn dập làm cho tâm trí của Harry càng thêm bối rối. Nó muốn tranh thủ cơ hội này để nói thật nhiều thứ khác, chứ không phải là những lời từ chối về những thứ tài sản thừa kế mà cụ Dumbledore kể ra .
Tuy nhiên có lẽ như cụ Dumbledore đang rất bình thản như không có gì.
“Hãy luôn sẵn sàng đũa thần của con bên cạnh Harry à”. Cụ nói 1 cách rành mạch.
“Nhưng con nghĩ rằng ,con không được phép sử dụng phép thuật ngoài trường học, đúng không ạ?"
“Nếu như có một cuộc tấn công “ Cụ Dumbledore trả lời. "Ta cho phép con sử dụng bất kỳ phép thuật hay lời nguyền để đánh trả. Nhưng ta nghĩ rằng con đừng nên lo lắng quá ,sẽ không có chuyện gì xảy ra đêm nay đâu.”
“Tại sao không hả cụ?”
“Vì có ta đi với con,” cụ Dumbledore trả lời bình thản . "Ta sẽ lo cho con, Harry à”
Cụ bước đi và dừng lại một cách đột ngột ở cuối đường Privet.
“Con đã chưa… ừ nhưng, con chưa học môn “Độn thổ” mà phải không?” Cụ hỏi đột ngột.
“Dạ chưa” Harry trả lời. ”Con nghĩ rằng phải tới 17 tuổi mới được học ạ."
“Con sẽ được học ngay bây giờ”
Trang:
[<] 1,
24,
25,[26],
27,
28,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):