ang muốn tặng hoa cho họ đây này.”
“Đủ rồi đấy!” bà Malkin nói lanh lảnh, nhìn ra đằng sau lưng của mình tìm người ủng hộ. “Thưa bà…”
Narcissa Malfoy bước ra từ đằng sau cái giá quần áo.
“Bỏ mấy cái đó đi mấy đứa,” bà lạnh lùng nói với Harry và Ron. “Nếu mấy cậu mà tấn công con của ta thì cứ chắc chắn rằng đó là thứ cuối cùng mà các cậu còn được làm.”
“Thật không đấy?” Harry nói, bước thêm một bước về phía trước và nhìn thẳng vào bộ mặt hơi kiêu căng mà, theo cái vẻ xanh xao của nó, vẫn có vẻ gì đó giống với bà chị. Nó đã cao bằng bà ta rồi. “Bà sẽ gọi một vài tên Tử Thần Thực Tử đến làm việc đó đúng không nào?”
Bà Malkin kêu thét lên và đặt tay lên nơi con tim của mình.
“Thực sự thì, cháu không nên buộc tội… quá nguy hiểm để nhắc đến… bỏ đũa thần xuống đi!”
Nhưng mà Harry không hề hạ cây đũa thần của nó xuống. Narcissa Malfoy cười một cách khó chịu.
“Ta thấy rằng việc trở thành trò cưng của Dumbledore đã khiến cho cậu có một cảm nhận sai lầm về an toàn, Harry Potter. Nhưng mà Dumbledore chẳng phải lúc nào cũng có ở đó để bảo vệ cho cậu đâu.”
Harry nhìn quanh cửa hiệu một cách chế giễu. “Wow… xem kìa… thày không có ở đây đâu! Thế thì tại sao không làm một cú nhỉ? Họ sẽ có thể tìm cho bà một phòng đôi ở Azkaban với tên chồng thất bại của bà đấy!”
Malfoy di chuyển một cách rất tức giận về phía Harry, nhưng mà vấp phải cái áo choàng dài của mình. Ron cười to.
“Mày dám nói với mẹ tao thế hả Potter!” Malfoy gầm gừ.
“Không vấn đề gì đâu Draco,” Narcissa nói, giữ nó lại bằng những ngón tay trắng gầy guộc của bà ở trên vai nó. “Ta cho rằng Potter sẽ đoàn tụ với Sirius thân yêu của nó trước khi ta trở lại đoàn tụ với Lucius đấy.”
Harry đưa đũa thần của nó lên cao hơn nữa.
“Harry, đừng!” Hermione kêu lên, nắm lấy tay của nó và cố gắng kéo xuống bên hông. “Nghĩ kỹ đi… Cậu không được… Cậu sẽ tự chuốc lấy khó khăn đấy…”
Bà Malkin rùng mình trong một khoảnh khắc, và cuối cùng quyết định coi như chẳng có gì xảy ra cả, giống như là bà đã hy vọng như vậy. Bà cúi xuống Malfoy, nó vẫn còn lườm Harry.
“Ta nghĩ là cái ống tay trái này vẫn còn có thể ngắn thêm chút nữa cháu à, để ta làm…”
“Ôi!” Malfoy rống lên, gạt tay bà ra. “Xem bà đính những cái nút vào đâu kìa bà già! Mẹ - con không cần những thứ này nữa đâu - ”
Nó kéo cái áo qua đầu và ném xuống sàn, phía dưới chân bà Malkin.
“Con đúng đấy Draco,” Narcissa nói với một cái nhìn khinh khỉnh về phía Hermione, “bây giờ ta đã biết có những hạng nào mua đồ ở đây… Chúng ta nên đến cửa hàng Twilfitt và Tatting thì hơn.”
Và sau đó, họ sải chân bước ra khỏi cửa hàng, Malfoy cố sức lao vào Ron càng mạnh càng tốt trên đường ra cửa.
“Ừm, thật không đấy?” bà Malkin nói, nắm lấy cái áo choàng rơi trên sàn và đưa đầu đũa thần lên đó giống như máy hút bụi vậy, để cho nó rửa sạch hết những vết bẩn.
Bà dường như không để tâm khi tìm cho Ron và Harry cái áo mới vừa ý, cố gắng bán cho Hermione một cái áo của nam phù thuỷ chứ không phải giành cho nữ giới, và cuối cùng lời chào bọn trẻ ra khỏi cửa hàng giống như cái cảm giác không còn muốn nhìn thấy mặt chúng nữa.
“Có mọi thứ rồi chứ?” Hagrid hỏi vui vẻ khi bọn trẻ đến bên ông.
“C
Trang:
[<] 1,
42,
43,[44],
45,
46,
230 [>]Đến trang (tối đa 230):